[Câu chuyện cuộc sống] Hạnh phúc hôm nay bù đắp cho quá khứ

Nhớ ngày đó, khi còn cắp sách đến trường, cái thuở “ăn chưa no, ngủ chưa đủ”, những đứa trẻ như chúng tôi lúc ấy thật vô tư, hồn nhiên... Một lần, trong giờ học môn Tiếng Việt khi giải thích với chúng tôi ý nghĩa 2 từ “hạnh phúc” cô giáo nói:
- Hạnh phúc là khi cả nhà cùng quây quần quanh mâm cơm, là những buổi họp mặt gia đình, có cha, có mẹ, có con cùng vui đùa và quan tâm chăm sóc lẫn nhau...

cau chuyen cuoc song hanh phuc hom nay bu dap cho qua khu
Hạnh phúc hôm nay bù đắp cho quá khứ

Lúc đó tôi nghĩ mình thật hạnh phúc vì cha mẹ tôi luôn quan tâm, chăm sóc, thương yêu tôi và gia đình không bao giờ thiếu tiếng cười, nhớ những bữa cơm thật ngon và ấm cúng xiết bao... Quả thật hạnh phúc không gì bằng... Nhưng rồi thời gian lặng lẽ trôi qua, 5 năm sau, cha mẹ tôi ly hôn, mỗi người ở một nơi và tôi phải sống với bà nội... Dù bà rất mực thương yêu tôi nhưng tất cả không bù đắp được những mất mát mà tôi phải trải qua lúc bấy giờ. Cuộc sống của tôi dần mất đi những nụ cười hồn nhiên, thay vào đó là những sự đăm chiêu và thiếu đi sự hồn nhiên của một đứa học trò tinh nghịch. Thật buồn khi nghĩ rằng mình không hạnh phúc... Và những giây phút đó cứ dần qua đi một cách rất khó khăn. Tôi luôn muốn cố gắng níu kéo lại thời gian, lại được có cha, có mẹ, được sự quan tâm của hai người và nhất là được sống trong một gia đình hạnh phúc... Nhưng tất cả chỉ là những giấc mơ vô vọng. Tôi cảm thấy chán nản, công việc học hành hầu như bị bỏ bê, tôi bắt đầu thích đọc truyện, những câu chuyện về gia đình, về tình yêu và những tiểu thuyết lãng mạn. Hầu hết thời gian chỉ là đọc và đọc. Tôi thả mình vào những câu chuyện bay bổng như một vật thể bé nhỏ trôi nổi trong cái thế giới ảo rộng lớn vô bờ - cái thế giới mà tôi yêu thích hơn thế giới hiện tại. Và rồi đến một ngày, từ thằng con trai vốn giỏi toán nhất nhì lớp, cuối cùng tôi chỉ được xếp loại trung bình trong 3 năm liền... Nhưng bạn biết không? Bù lại, tôi trở thành một học sinh giỏi văn từ lúc nào không hay. Cũng đúng, tôi đã đọc hết 2 nhà sách trong vòng 3 năm. Nhưng điều chính tôi muốn nói ra ở đây là gì bạn biết không? Tôi đã bị biến đổi hoàn toàn, Từ một đứa con trai mạnh mẽ, thích thể thao, thì giờ đây tôi đã trở nên quá yếu đuối, dễ xúc động, tôi có thể khóc ngon lành khi xem một câu truyện hay hoặc xem một đoạn phim cảm động... Bạn tin không, cũng như bao đứa trẻ mới lớn, cũng động lòng, cũng biết bắt đầu nhớ nhung. Nhưng trong nhiều năm liền, tôi chỉ có thể chờ đợi để chỉ được nhìn một cô gái đi ngang qua, chỉ đơn giản là một bóng dáng lướt qua... Đủ để mỉm cười và cảm nhận hạnh phúc. Mọi người vẫn gọi đó là sự nhút nhát và thiếu tự tin... Nhưng tôi lại thầm cảm ơn những thứ đó bạn à, nếu ngày ấy tôi không yếu đuối như thế thì với sự bê tha và chán nản, có lẽ tôi đã trở thành một đứa trẻ hư với bao tệ nạn, cám dỗ luôn lôi kéo...Và hậu quả có lẽ nguy hại khôn lường. Bản thân tôi giờ cũng đã lập gia đình, có một đứa con thật xinh, tôi nghĩ hiện có lẽ nó cũng đã được nghe và hiểu 2 từ “hạnh phúc” là gì? Và thật hạnh phúc khi mỗi buổi chiều tan học, nhìn thấy con hớn hở chạy ùa về phía ba đang đợi trước cổng trước. Gương mặt con thật xinh và đẹp biết bao. Và cái cảm giác lúc ấy thật hạnh phúc, một hạnh phúc cho tôi hiện tại và một hạnh phúc bù đắp cho quá khứ. Và cho dù cuộc sống gia đình có khó khăn thế nào, vợ chồng có những khúc mắc gì thì hãy cố gắng vượt qua, tất cả chỉ vì nụ cười mỗi buổi chiều tan học của con... Tôi đã nghĩ thế và sẽ cố gắng làm tất cả để thực hiện điều đó... Còn bạn, bạn sẽ như thế nào? Và dù bạn ở cương vị nào, là bậc phụ huynh, hoặc là đứa trẻ không hạnh phúc như tôi đã từng thì cũng hãy cố gắng nhé! Hãy bù đắp cho tương lai những gì mình đã từng thiếu xót nhé. Hãy làm tất cả những gì có thể, tất cả cho một điều tốt đẹp.

- st -
No comments :
Tags: , , , , , ,
Tìm kiếm: [Câu chuyện cuộc sống] Hạnh phúc hôm nay bù đắp cho quá khứ

No comments :

Post a Comment