1. Ngày... tháng... năm...
Một hôm, tôi nói với vợ:
- Vợ ơi, rất lâu rồi anh không có cảm giác sợ giật bắn cả mình.
Ngày hôm sau, vợ dẫn tôi đến một cửa hàng sang trọng bán đồ trang sức, rồi bảo tôi nhìn giá chúng. Tôi nghĩ bụng: "Vẫn là vợ cao tay".

nhat ky 5 nam vao tu cua chong
Nhật ký 5 năm vào tù của chồng

2. Ngày... tháng... năm...
Hôm nay nhìn thấy bộ dạng luống cuống, vụng về của vợ lúc giết cá, tôi muốn rửa nỗi nhục ngày hôm qua, đắc ý hỏi vợ:
- Em và lợn có quan hệ gì vậy?
Ai ngờ được vợ quay đầu lại và trả lời:
- Quan hệ vợ chồng...

3. Ngày... tháng... năm...
Tôi và vợ cãi nhau một trận kịch liệt. Trong phòng ngủ, vợ cầm một cái kéo cắt một lỗ to trên cái màn và nói:
- Để muỗi bay vào cắn chết anh.
1h trôi qua, vợ lại lấy băng dán dính cái lỗ đó lại. Nhìn thấy bộ dạng loay hoay của vợ, trong lòng tôi nghĩ "chắc là cô ấy hối hận rồi", thực ra vợ mình khẩu xà tâm phật, vẫn là cô ấy thương tôi nhất. Nghĩ bụng vậy, tôi vừa quay qua, nghe thấy cô ấy lẩm bẩm 1 mình:
- Muỗi bay vào cũng nhiều rồi, phải dán lại, không được để chúng bay ra.
Tôi xây xẩm mặt mày.

4. Ngày... tháng... năm...
Buổi tối, vợ nói chúng tôi phải chia sẻ việc nhà rồi hỏi tôi:
- Rửa bát và chùi nhà anh chọn cái nào?
Tôi chọn rửa bát. Rửa bát xong vợ lại hỏi:
- Tắm cho con và chùi nhà anh chọn cái nào?
Tôi chọn tắm cho con. Tắm cho con xong vợ lại hỏi:
- Giặt đồ và dỗ con đi ngủ anh chọn cái nào.
Tôi phân vân một lúc rồi chọn giặt đồ. Giặt đồ xong trở vào phòng nhìn thấy vợ và con đang ngủ ngon lành, tôi bỗng cảm thấy hình như có chỗ nào không đúng.

5. Ngày... tháng... năm...
Một ngày, lúc tôi đang cúi đầu đọc báo, vợ bỗng nhiên nói:
- Em nghĩ anh nên đi đo mắt. Ngày nào cũng máy tính, tivi đủ kiểu. Em thấy anh hình như cận thị rồi đấy.
Xem ra vợ ngày càng chu đáo với tôi, nghĩ đến đây, trong lòng tôi cảm thấy rất ấm áp. Tôi nói:
- Ngày mai rảnh, anh sẽ đến cửa hàng kính đo thị lực xem sao.
Vợ lập tức nói:
- Không cần đâu. Bây giờ, em có thể giúp anh đo thị lực.
Cô ấy chỉ vào góc cửa và hỏi:
- Anh nhìn thấy cái gì?
Tôi bán tín bán nghi:
- Một cái túi nilon.
- Màu gì?
- Màu đỏ
- Dùng để làm gì?
- Để đựng rác.
- Túi đầy hay túi không?
- Túi đầy rác.
- Thị lực anh rất tốt mà, nhưng tại sao mỗi lần anh đi ra ngoài, nhìn thấy túi này đựng đầy rác như vậy, lại cứ giả vờ không nhìn thấy. Em còn tưởng anh bị cận cơ đấy!
6. Ngày... tháng... năm...
Sinh nhật vợ, vợ muốn mua một cái áo khoác lông thú, bèn gạ gẫm tôi:
- Anh yêu, sắp đến sinh nhật em rồi, em thích một cái áo khoác lông thú. Anh đi xem cùng em nhé!
Tôi nghĩ bụng "bình thường cãi chồng như chém chả mà sao hôm nay ngọt ngào như rót mật vào tai, kiểu gì cũng phải đề phòng". Sự thật quả đúng như tôi dự đoán. Tôi vỗ đùi:
- Được, hai vợ chồng mình cùng đi, nhưng mà nhanh chân lên, vườn thú sắp đóng cửa rồi.
Nghe xong, vợ lườm tôi rách mặt.
7. Ngày... tháng... năm...
Một hôm, tôi than thở:
- Sau khi kết hôn, anh mới hiểu được hôn nhân là xiềng xích nặng trĩu.
Vợ gật đầu tỏ vẻ đồng cảm:
- Lẽ dĩ nhiên, vậy nên mới phải có 2 người cùng nhau gánh vác.
Tôi cười nham hiểm nói:
- Em nghĩ xem thế này có được không? Nếu như có 3 người cùng nhau gánh vác trách nhiệm, em cũng bớt khổ anh cũng thoải mái hơn.
Tôi vừa nói xong, vợ bay vào giật tóc tôi. Đau điếng.
8. Ngày... tháng... năm...
Mấy hôm trước, tôi nghe thấy vợ khen tôi có tài trước mặt mấy người hàng xóm, bình thường chỉ có 2 vợ chồng thì toàn bị vợ chê, nhưng trước mặt người ngoài kiểu gì cũng không dám chê chồng, tôi thực sự vô cùng cảm động. Đợi vợ vào trong nhà, tôi nắm lấy đôi bàn tay cô ấy và nói:
- Cảm ơn em đã khen anh có tài trước mặt hàng xóm. Anh thực sự rất cảm động.
Vợ hắng giọng nói:
- Tiền không, ngoại hình không, địa vị cũng không, nếu em không nói anh có tài, người ta sẽ chửi em ngu mới đi lấy anh.
9. Ngày... tháng... năm...
Một hôm, đang trong giờ làm việc, vợ gọi điện thoại đến, giọng hốt hoảng:
- Chồng ơi, chết rồi. Hôm nay, nhà mình bị trộm viếng thăm.
Tôi vội vã hỏi:
- Mất đồ gì không?
Vợ mếu máo:
- Nhà bị lục tung hết cả lên, 5 triệu trong tủ quần áo bị mất rồi. Em đang dọn dẹp xem có bị mất gì nữa hay không. Công an đến rồi, thằng trộm cùng lúc ăn trộm mấy nhà liền, bị bảo vệ bắt lại rồi, bây giờ đang ở đồn công an đối chất, em phải liệt kê xem mất những thứ gì.
Tôi vội nói:
- Nhanh nhanh đến xem phía sau ảnh cưới trên đầu giường có dính một chiếc phong bì, trong đó có 5 triệu.
2 phút sau, vợ nói:
- Em gỡ ảnh cưới xuống xem kỹ rồi, phía sau không có gì cả.
Tôi hốt hoảng, tên trộm này quả thực rất khôn ngoan, mấy chỗ giấu tiền đấy vợ tôi còn chả biết mà sao nó lại biết được chứ. Mà trong đó có phải ít tiền đâu, tôi đến phát điên lên mất. Tôi vội bảo vợ vào nhà vệ sinh xem xem: "Phía sau két nước bồn cầu có một cái khe hở, trong khe nhét một túi bóng màu đen, em xem xem túi bóng có còn trong đó nữa không?
5 phút sau, vợ gọi điện đến thông báo:
- Không có đâu anh ơi, hay anh nhớ nhầm chỗ?
Tôi lo lắng nói:
- Nhầm thế nào được, lúc sáng đi vệ sinh, anh kiểm tra vẫn còn mà, tổng cộng 10 triệu, tất cả tiền đều cùng một seri . Đó là tiền năm ngoái công ty thưởng tết anh rút ra một nửa.
Vợ hỏi dồn:
- Chỉ có thế này thôi à, có quên chỗ nào nữa không?
Tôi buồn bã:
- Hết rồi, chỉ có 15 triệu đấy thôi.
Tôi nhắc vợ:
- Em phải nói rõ ràng với cảnh sát số tiền đấy nhé.
Vợ bình thản trả lời:
- Được rồi, cảm ơn anh đã thể hiện một cách xuất sắc trong vụ diễn tập chống trộm của gia đình mình lần này.
Tôi choáng váng mặt mày, ngước mắt nhìn trời, nước mắt tuôn trào thành sông, phụ nữ rốt cuộc là do yêu tinh phương nào biến thành?
- st -

[Câu chuyện cuộc sống] Nhật ký 5 năm vào tù của chồng

Nhớ ngày đó, khi còn cắp sách đến trường, cái thuở “ăn chưa no, ngủ chưa đủ”, những đứa trẻ như chúng tôi lúc ấy thật vô tư, hồn nhiên... Một lần, trong giờ học môn Tiếng Việt khi giải thích với chúng tôi ý nghĩa 2 từ “hạnh phúc” cô giáo nói:
- Hạnh phúc là khi cả nhà cùng quây quần quanh mâm cơm, là những buổi họp mặt gia đình, có cha, có mẹ, có con cùng vui đùa và quan tâm chăm sóc lẫn nhau...

cau chuyen cuoc song hanh phuc hom nay bu dap cho qua khu
Hạnh phúc hôm nay bù đắp cho quá khứ

Lúc đó tôi nghĩ mình thật hạnh phúc vì cha mẹ tôi luôn quan tâm, chăm sóc, thương yêu tôi và gia đình không bao giờ thiếu tiếng cười, nhớ những bữa cơm thật ngon và ấm cúng xiết bao... Quả thật hạnh phúc không gì bằng... Nhưng rồi thời gian lặng lẽ trôi qua, 5 năm sau, cha mẹ tôi ly hôn, mỗi người ở một nơi và tôi phải sống với bà nội... Dù bà rất mực thương yêu tôi nhưng tất cả không bù đắp được những mất mát mà tôi phải trải qua lúc bấy giờ. Cuộc sống của tôi dần mất đi những nụ cười hồn nhiên, thay vào đó là những sự đăm chiêu và thiếu đi sự hồn nhiên của một đứa học trò tinh nghịch. Thật buồn khi nghĩ rằng mình không hạnh phúc... Và những giây phút đó cứ dần qua đi một cách rất khó khăn. Tôi luôn muốn cố gắng níu kéo lại thời gian, lại được có cha, có mẹ, được sự quan tâm của hai người và nhất là được sống trong một gia đình hạnh phúc... Nhưng tất cả chỉ là những giấc mơ vô vọng. Tôi cảm thấy chán nản, công việc học hành hầu như bị bỏ bê, tôi bắt đầu thích đọc truyện, những câu chuyện về gia đình, về tình yêu và những tiểu thuyết lãng mạn. Hầu hết thời gian chỉ là đọc và đọc. Tôi thả mình vào những câu chuyện bay bổng như một vật thể bé nhỏ trôi nổi trong cái thế giới ảo rộng lớn vô bờ - cái thế giới mà tôi yêu thích hơn thế giới hiện tại. Và rồi đến một ngày, từ thằng con trai vốn giỏi toán nhất nhì lớp, cuối cùng tôi chỉ được xếp loại trung bình trong 3 năm liền... Nhưng bạn biết không? Bù lại, tôi trở thành một học sinh giỏi văn từ lúc nào không hay. Cũng đúng, tôi đã đọc hết 2 nhà sách trong vòng 3 năm. Nhưng điều chính tôi muốn nói ra ở đây là gì bạn biết không? Tôi đã bị biến đổi hoàn toàn, Từ một đứa con trai mạnh mẽ, thích thể thao, thì giờ đây tôi đã trở nên quá yếu đuối, dễ xúc động, tôi có thể khóc ngon lành khi xem một câu truyện hay hoặc xem một đoạn phim cảm động... Bạn tin không, cũng như bao đứa trẻ mới lớn, cũng động lòng, cũng biết bắt đầu nhớ nhung. Nhưng trong nhiều năm liền, tôi chỉ có thể chờ đợi để chỉ được nhìn một cô gái đi ngang qua, chỉ đơn giản là một bóng dáng lướt qua... Đủ để mỉm cười và cảm nhận hạnh phúc. Mọi người vẫn gọi đó là sự nhút nhát và thiếu tự tin... Nhưng tôi lại thầm cảm ơn những thứ đó bạn à, nếu ngày ấy tôi không yếu đuối như thế thì với sự bê tha và chán nản, có lẽ tôi đã trở thành một đứa trẻ hư với bao tệ nạn, cám dỗ luôn lôi kéo...Và hậu quả có lẽ nguy hại khôn lường. Bản thân tôi giờ cũng đã lập gia đình, có một đứa con thật xinh, tôi nghĩ hiện có lẽ nó cũng đã được nghe và hiểu 2 từ “hạnh phúc” là gì? Và thật hạnh phúc khi mỗi buổi chiều tan học, nhìn thấy con hớn hở chạy ùa về phía ba đang đợi trước cổng trước. Gương mặt con thật xinh và đẹp biết bao. Và cái cảm giác lúc ấy thật hạnh phúc, một hạnh phúc cho tôi hiện tại và một hạnh phúc bù đắp cho quá khứ. Và cho dù cuộc sống gia đình có khó khăn thế nào, vợ chồng có những khúc mắc gì thì hãy cố gắng vượt qua, tất cả chỉ vì nụ cười mỗi buổi chiều tan học của con... Tôi đã nghĩ thế và sẽ cố gắng làm tất cả để thực hiện điều đó... Còn bạn, bạn sẽ như thế nào? Và dù bạn ở cương vị nào, là bậc phụ huynh, hoặc là đứa trẻ không hạnh phúc như tôi đã từng thì cũng hãy cố gắng nhé! Hãy bù đắp cho tương lai những gì mình đã từng thiếu xót nhé. Hãy làm tất cả những gì có thể, tất cả cho một điều tốt đẹp.

- st -

[Câu chuyện cuộc sống] Hạnh phúc hôm nay bù đắp cho quá khứ

Bản thân tôi chưa bao giờ tồn tại khái niệm cho hai từ định mệnh. Tôi không tin người ta yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, không tin những mối tình xa cách nhiều năm mà vẫn có thể tìm thấy nhau như một phép tiên cổ tích...

truyen ngan du khong la dinh menh anh cung se yeu em
Dù không là định mệnh anh cũng sẽ yêu em

Vy đứng sát bên vách kính, mắt nhắm hờ hững những tia nắng ấm áp. Hôm nay là một ngày đẹp trời còn sót lại trong lòng mùa đông u ám. Trời xanh cao và rộng lớn, nắng rực rỡ chen chân múa nhảy, màu vàng hanh hao theo gió len lỏi khắp chốn. Tôi mỉm cười nhìn Vy, tiến đến rồi ôm lấy em từ phía sau, khẽ hít hà mái tóc thơm tho vương vấn vị nắng hanh.
- Hôm nay trời đẹp quá, em muốn đi đâu đó không?
- Ừm... - Vy khẽ siết lấy đôi tay tôi đã vương hơi lạnh.
Không khí rất trong và yên lặng, tôi không quen lắm với điều này, dường như em đang khó mở lời cho một điều gì đó.
- Anh! Em vừa nhận học bổng du học Anh quốc toàn phần. Em...
Tôi sực tỉnh, mơ hồ về một nỗi sợ nào đó. Vòng tay khẽ buông lơi khỏi đôi tay em đang siết chặt. Em định nói thêm một vài điều nhưng trước đó, tôi đã lầm lũi bước ra khỏi căn phòng tràn ngập nắng sớm. Tuy em chưa nói về quyết định của mình nhưng tôi đã biết trước câu trả lời cuối cùng là gì. Một cô gái giàu mơ ước và năng lực như em sẽ không lý gì chối từ một cơ hội tốt như vậy để phát triển bản thân. Lúc này, tôi không còn mơ hồ mà nhận ra, mình đang lo lắng thực sự. Tôi không còn là một chàng trai đang độ mười tám để mà mơ mộng, viển vông về một tình yêu vĩnh cửu. Với tôi, chẳng có gì tự nhiên là mãi mãi, tình yêu cũng thế thôi. Phải tận tình chăm sóc, phải ra sức ấp ủ mới có thể tồn tại được. Nói đúng hơn, tôi không đủ can đảm để yêu xa như vậy. Bản thân tôi chưa bao giờ tồn tại khái niệm cho hai từ định mệnh. Tôi không tin người ta yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, không tin những mối tình xa cách hàng bao năm mà hai người vẫn có thể tìm thấy nhau như một phép tiên cổ tích và đương nhiên, tôi không yêu em theo cách đó. Tôi yêu em vì tôi thấy điều đó quan trọng như hơi thở của tôi vậy. Tôi đã yêu em trong hết thảy đớn đau thể xác tôi phải gánh, những cơn đau tim đột phát khiến tôi quằn quại, giụa giãy, như rút hết sức lực và lý trí của tôi. Đúng lúc ấy thì em đến, phủ lên cuộc sống vốn u ám của tôi một màu tươi mới. Em khiến trái tim tôi rung động, thực sự rung động, cái nơi mà bấy lâu tôi tưởng đã không còn gì ngoài đớn đau, mệt mỏi, chán chường.

Hai ngày kể từ buổi sáng hôm ấy, tôi không gặp em, cũng không liên lạc. Chuyện đó cũng không quá lạ vì thường thường cả tôi và em đều bận bịu nhưng lần này thì khác. Tôi thấy mình đang trốn tránh vì sợ em nhắc lại chuyện đó, sợ cả những cảm xúc không thể kìm lại làm em thương tổn... Chợt nghĩ vậy, tôi thoáng thấy bóng em trên xe của một gã đàn ông nào đó dừng trước cổng nhà. Em xuống xe và tên đó cũng phóng đi luôn. Mắt tôi thoáng đảo ra, đợi chờ giọng nói và những cử chỉ thân quen. Em ôm tôi thật ấm từ phía sau nhưng rất nhanh thôi, một sự xa cách vô hình nào đó khiến giọng tôi lạc hẳn đi lúc hỏi em:
- Gã đó là ai thế? Một trong số những kẻ đang theo đuổi em à?
Vòng tay em vẫn đang ghì siết, dường như không, hoặc cố tình không nhận ra sự khác lạ trong giọng nói của tôi, nhưng tôi nhầm.
- Anh sao thế?
Tôi gỡ tay em, gắng sức gằn giọng:
- Chẳng sao cả!
Sau lưng tôi, hình như em khóc. Tôi nghe tiếng nấc nghẹn mà lồng ngực nhói lên. Cố giấu gương mặt đã ửng đỏ và nóng ran lên vì những xúc cảm dồn nén, tôi vơ chiếc áo khoác rồi vội ra khỏi căn phòng quen thuộc.
Dù không là định mệnh, anh vẫn sẽ yêu em! Tôi sợ mất em, đó không phải một câu nói sáo rỗng để mà tâng bốc. Bệnh tật thường trực đã khiến tôi luôn hoài nghi mọi thứ, kể cả chính bản thân mình, kể cả là khi chúng tôi đã bên nhau đúng tròn 4 năm, tôi vẫn muốn giữ em như một điều quan trọng nhất đời mình. Đó có lẽ là nguồn gốc của những cái ôm vồ vập từ phía sau, có lẽ, có lẽ, tôi luôn sợ hãi... Tôi hay ghen, cũng không hiểu vì sao mình như thế. Dạo đầu chỉ cần thấy ánh mắt khác lạ của một gã nào đó nhìn em, tôi sẵn sàng nổi điên vô cớ. Lâu dần tôi không còn dễ kích động như thế, là vì em đã giúp tôi có những niềm tin vững vàng qua quãng thời gian ngày càng dài hơn ấy. Bốn năm bên nhau, tôi không hiểu làm cách nào em có thể vượt qua quãng thời gian đầu với những trận cãi vã liên tục hay những hoài nghi vô cớ. Tôi chưa bao giờ nghĩ tôi là định mệnh của em, rằng thiếu tôi, em sẽ mãi sống trong những tháng ngày không vui vẻ. Vậy thì... vì lòng thương hại ư? Tôi không đủ dũng cảm để tin rằng sợi dây liên hệ giữa chúng tôi là quá bền chặt, không bao giờ mất đi hay không gì phá hỏng. Sợi dây ấy, chỉ cần tôi hay em vô tình kéo căng, nó sẽ đứt rất nhanh. Tôi nghĩ vậy vì có lý do của riêng mình. Em sống hướng ngoại như vậy, cuộc sống nhộn nhịp nơi xứ người sẽ hút chặt em như thỏi nam châm hút sắt, tôi sẽ không sao kéo em về lại bên mình. Tôi biết mình không thể mãi làm kỳ đà cản mũi cho những ước vọng nơi em nhưng nếu có thể, tôi ước mình có thể giấu mãi em trong cái thành phố chật hẹp này, tôi sẽ tìm thấy em theo một cách dễ dàng bởi sức tôi không dành cho những cuộc chạy đua lắt léo để mà kiếm tìm, vật lộn. Tôi cũng sẽ không xa em một bước nào vì em là hơi thở của tôi, chẳng phải sao?

- Mấy ngày nay anh sao thế? - Em nhìn tôi, ánh mắt tỏ vẻ ái ngại.
Tôi vẫn không nói bất chấp sự yên lặng trong căn phòng quen thuộc.
- Vì chuyện em sẽ đi du học à?
- Em không đi không được sao? - Tôi hơi ngập ngừng.
- Em chờ cơ hội này lâu lắm rồi. Rất nhiều nỗ lực và hy vọng của em, anh biết mà.
- Cuộc sống bên anh và tương lai của em nơi này không đủ tốt sao?
- Đó không phải là chọn lựa, cả hai em đều cần.
- Anh hỏi em, cuộc sống bên anh và tương lai của em nơi này không đủ tốt sao? - Tôi như hét lên, trừng mắt nhìn em rồi lặp lại từng tiếng một.
Nước mắt em bắt đầu rơi là khi lồng ngực tôi cuộn lên với trận ho dữ dội. Em vẫn tiếp tục:
- Anh vẫn không tin em? Chẳng phải đã từ lâu, anh luôn tin tưởng và ủng hộ em sao?
- Là em nghĩ vậy thôi, anh trước giờ chưa từng thay đổi! - Tôi hất mạnh tay em - Mình chia tay đi, trước khi em hối hận vì cố giữ anh.
Lần này không phải tôi mà là em đã vội vã bước ra khỏi căn phòng này, để lại những giọt nước mắt trong veo khiến tôi ngã khụy:
- Nếu anh đã muốn thì cứ vậy đi!
Tôi ngồi sóng soài dựa vào thành ghế sofa, cơn đau tim bất ngờ khiến tôi lịm đi, nhìn bóng em nhòe dần sau cánh cửa phòng. Dù không là định mệnh, anh vẫn sẽ yêu em!

Tôi tỉnh dậy sau giấc ngủ chập chờn trong bệnh viện, cơn đau tim bất ngờ ghé qua đã khiến tôi hôn mê suốt mấy ngày nay. Tôi giật mình khi tỉnh lại trong bệnh viện mà không thấy em bên cạnh, rồi nghĩ lại trận cãi vã hôm ấy, tôi muốn biết em đã đi chưa nhưng lại tự nhủ lòng mình:
- Chẳng phải đã kết thúc rồi sao?
Vương bất ngờ xuất hiện, bộ blouse trắng anh khoác trên mình bị nắng sớm hất vào khiến mắt tôi hơi nheo lại. Vương là anh trai tôi, anh đã điều trị cho tôi từ khi mới chập chững vào nghề.
- Tin vui cho em đây - Vương cười tươi rói, thụi nhẹ vào vai tôi rồi thoắt đặt tay lên trán - Xuất viện thôi! Công ty còn nhiều việc chờ em giải quyết lắm.
Tôi cười khẽ rồi quay lại trầm ngâm như cái vẻ trước giờ vốn có. Vương nói xa xăm:
- Anh nghe nói Vy sắp đi du học à?
Tôi thở hắt, mắt nhắm hờ tránh những tia nắng rọi. Tôi biết bằng một cách nào đó, anh tôi đã rõ ràng mọi chuyện, kể cả những gì tôi đang nghĩ. Anh lại vỗ nhẹ vào vai tôi:
- Em sợ gì chứ? Đẹp trai, tài giỏi, bản lĩnh thương trường em có thua kém ai mà phải lo lắng!
- Vấn đề là... có lẽ cuộc sống bên em không hợp với Vy!
- Không hợp? - Anh tỏ ý ngạc nhiên - Vậy bốn năm qua giữa hai đứa là gì? Lòng thương hại chỉ có giới hạn của nó thôi. Đừng tự dằn vặt mình, anh bảo thật đấy.
- Sớm muộn gì cũng vậy, em không muốn sau này cô ấy phải khó xử với em.
- Nhầm! Anh sẽ không nói đến cái thứ gì đó gọi là trời định em vẫn thường không tin vì duyên do trời nhưng phận do mình. Đã xác định yêu thì phải tin tưởng. Em sợ cuộc sống bên đó cuốn hút Vy, sợ con bé quên em nhưng em không biết nó còn lo lắng về em hơn kìa. Hai đứa bên nhau lâu như vậy là vì cho và nhận cứ luôn cân bằng. Em cần con bé thế nào thì nó cần em như vậy. Can đảm lên! - Vương lại vỗ vai tôi thêm lần nữa.

Tôi đến sân bay từ sớm vì không biết chính xác giờ em bay, chỉ biết là sáng nay. Tôi đã chờ hơn 2 tiếng, chuyến bay đến London duy nhất trong ngày sắp đến giờ khởi hành. Tôi lo lắng, dớn dác đưa mắt tìm em, chỉ sợ rằng cơ hội cuối cùng mình cũng đánh tuột sẽ khiến tôi hối hận suốt đời. Anh tôi nói đúng, đã yêu là phải tin nhau bất kể duyên phận thế nào. Tôi đã quá bảo thủ cho những suy nghĩ cứng nhắc nơi mình mà làm em thương tổn. Nhưng tôi vẫn không thấy em dù đã dốc sức hơn nửa tiếng lòng vòng... Tôi bắt đầu thở dốc nhưng kìa, bóng em bất chợt lướt qua, tôi nhanh chóng ghì chặt lấy cái bóng hình bé nhỏ ấy. Em nhìn tôi, nước mắt chờ trực vòng quanh làn mi cong vút:
- Anh...
Chưa để em dứt lời, tôi bắt đầu ôm ghì lấy em:
- Anh hối hận rồi. Xin lỗi em, anh...
Em mỉm cười, nước mắt tôi khẽ rớt trên mái tóc hơi hoe màu nắng:
- Em đi đi, nhất định phải trở về, anh sẽ chờ nhưng chỉ 4 năm thôi đấy!
- Lúc ấy, anh sẽ vẫn yêu em chứ?
Tôi lặng thinh để những cảm xúc hòa tan trong vòng tay ôm ấm áp, lời thì thầm thoảng qua trong tâm trí giúp chúng tôi kiên định hơn với suy nghĩ về nhau.
- Có chứ, anh sẽ vẫn yêu em dù chúng ta không là định mệnh của nhau. Như thế... có được không em?

- st -

[Truyện ngắn] Dù không là định mệnh anh cũng sẽ yêu em

Tôi vẫn thường bay tới Dallas để gặp một khách hàng của mình. Thời gian đối với tôi rất quan trọng và kế hoạch của tôi là xuống máy bay, chạy tới gặp khách hàng, sau đó quay về sân bay rồi bay về. Một chiếc taxi đón tôi. Người tài xế chạy vội mở cửa cho tôi và chờ cho tôi ngồi thoải mái trong xe rồi mới đóng cửa lại. Khi anh ta vào chỗ ngồi, anh ta nhắc tôi rằng có tờ Wall Street Journal bên cạnh tôi nếu tôi muốn đọc. Anh ta lại còn đưa ra một loạt các băng nhạc khác nhau cho tôi chọn loại nhạc tôi thích. Trời ạ, tôi nhìn quanh xem có phải tôi ở trên xe của trong chương trình Candid Camera không (chương trình được quay lén để lừa người không biết). Tôi không thể tin nổi vào dịch vụ mà tôi đang được phục vụ.

bai hoc tu nguoi tai xe taxi
Bài học từ người tài xế taxi

- Chắc là anh tự hào về công việc của mình? - Tôi hỏi người lái xe - Anh chắc phải có một câu chuyện kể về mình.
- Tôi từng làm việc cho Corporate America - Anh ta bắt đầu - Nhưng tôi mệt mỏi khi nghĩ rằng những sau cố gắng của mình, tôi vẫn chưa được coi là đủ tốt, đủ nhanh, và không được đánh giá đúng mức. Tôi quyết định kiếm cho tôi một chỗ thích hợp để tôi có thể cảm thấy tự hào vì những gì mình làm được. Tôi biết tôi không phải là nhà khoa học giỏi hay gì gì ghê gớm, nhưng tôi thích lái xe, phục vụ người khác và cảm thấy mình đã làm việc cả ngày bận rộn và đã làm tốt công việc của mình.
Sau khi xem xét khả năng của mình, anh ta quyết định trở thành tài xế taxi.
- Không phải chỉ trở thành người tài xế thuê mướn mà còn trở thành lái xe taxi chuyên nghiệp - Anh ta nói - Một điều mà tôi biết chắc chắn là để có thể thành công trong công việc, tôi phải vượt lên trên mọi sự chờ đợi của hành khách. Tôi muốn trở thành tuyệt vời chứ không phải chỉ trung bình mà thôi.
Tôi tin chắc anh ta sẽ thành công.

- Petey Parker -

[Câu chuyện cuộc sống] Bài học từ người tài xế taxi

Whit là một nhà ảo thuật, anh ta làm thuê trong một nhà hàng ở Los Angeles, ở đó mỗi tối khi khách ăn, anh giúp vui bằng những màn ảo thuật nho nhỏ của mình. Vào một buổi tối nọ, anh ta ngồi xuống cạnh một gia đình nọ, sau khi đã tự giới thiệu về mình, Whit lấy ra một bộ bài và bắt đầu biểu diễn. Anh yêu cầu cô gái trẻ ngồi cạnh mình hãy chọn ra một lá bài. Cha cô ta bảo với Whit rằng Wendy bị mù.

Mot dieu ky dieu
Một điều kỳ diệu

- Không sao - Anh trả lời - Nếu là như vậy tôi muốn chơi một trò khác.
Quay sang cô gái, Whit nói:
- Wendy, cô có thể giúp tôi trong trò chơi này không?
Một chút do dự, cô gái nhún vai và trả lời:
- Vâng.
Whit kéo ghế lại ngồi ngang cô gái và nói:
- Tôi sẽ đưa một quân bài ra, Wendy, và nó có hai màu, hoặc là đỏ hoặc là đen. Tôi muốn cô sử dụng khả năng tinh thần của mình để nói tôi biết màu của lá bài, đỏ hay đen. Cô đồng ý chứ?
Wendy gật đầu. Whit cầm lá bài lớn nhất và hỏi:
- Đây là lá đỏ hay đen?
Nghĩ một chút, cô gái mù đáp:
- Đen.
Gia đình cô mỉm cười sung sướng. Whit cầm lá bảy cơ:
- Đây là lá đỏ hay đen?
Wendy trả lời:
- Đỏ.
Whit lấy lá bài thứ ba, lần này là con ba rô và hỏi:
- Đỏ hay đen?
Không do dự, Wendy đáp:
- Đỏ!
Các thành viên trong gia đình hết sức kinh ngạc. Anh ta lấy ra ba lá bài và cô đoán đúng cả ba. Và tiếp tục, cô đoán đúng hết lá bài thứ sáu. Gia đình cô không thể nào tin đó là sự may mắn của cô. Đến lá bài thứ bảy, Whit cầm con năm cơ:
- Wendy, tôi muốn cô nói số và loại của lá bài này, một trong những loại cơ, rô, chuồn, bích.
Sau một lúc nghĩ ngợi, Wendy đáp:
- Con năm cơ!
Mọi người kinh ngạc đến cực điểm, họ há hốc miệng nhìn cô gái. Cha cô ta hỏi Whit có hay không điều kì diệu này. Whit đáp:
- Ông hãy hỏi Wendy.
- Wendy, đó là cái gì? - Ông ta quay sang hỏi con gái.
Wendy mỉm cười đáp:
- Đó là điều kì diệu!
Whit bắt tay gia đình và ôm chặt lấy Wendy, dọn những quân bài, anh tạm biệt gia đình. Dĩ nhiên, điều kỳ diệu anh đã mang đến cho gia đình thì không thể nào quên. Điều kì diệu xảy ra ảnh hưởng nhiều đến Wendy. Nó không chỉ là cơ hội đem chút “ánh sáng” cho cô và làm cô trở nên đặc biệt trong gia đình, mọi người đều hãnh diện về khả năng của cô với bạn bè mình. Vài tháng sau, khi câu chuyện đã bị quên lãng, Whit nhận được gói bưu phẩm kèm theo một lá thư do Wendy gửi đến. Trong thư, cô cảm ơn Whit vì đã làm cô cảm thấy trở nên đặc biệt, giúp cô “thấy” được dù chỉ trong giây lát, cô cảm thấy rất hạnh phúc và cuộc sống còn nhiều ý nghĩa đối với cô. Cô nói sẽ giữ những điều xảy ra như bí mật của riêng mình và sẽ không bao giờ kể với ai. Cuối cùng cô gửi tới anh một bộ bài dành cho người mù để anh có thể đem nhiều hạnh phúc nữa cho những người như cô. Tại sao Wendy biết được màu của những con bài? Whit chưa bao giờ gặp cô trước khi cô vào nhà hàng và anh cũng không nói trước với cô ta về những quân bài. Và cô ta bị mù thì không thể nào thấy được màu sắc cũng như giá trị của những lá bài. Vậy làm như thế nào? Whit đã truyền thông tin bằng mật mã của bàn chân từ người này đến người khác mà không dùng lời nói. Khi Whit bắc ghế ngồi ngang với Wendy:
- Tôi sẽ đưa một quân bài ra, Wendy, và nó có hai màu hoặc là đỏ, hoặc là đen.
Anh đạp nhẹ chân cô ta một cái khi anh nói từ “đỏ” và hai cái khi nói “đen”. Ngừng một chút để cô hiểu, anh lặp lại điều quy định đó bằng cách:
- Tôi muốn cô sử dụng khả năng tinh thần của mình để nói tôi biết màu của lá bài, đỏ (khẽ đạp chân cô một cái) hay đen (đạp hai cái).
Khi cô nói vâng, anh biết cô đã hiểu mật mã và trò chơi bắt đầu. Tại sao cô biết được con năm cơ? Đơn giản. Anh đạp chân cô năm lần. Khi anh yêu cầu cô đoán loại của lá bài là cơ, rô, chuồn, bích, anh khẽ đạp sau khi nói từ “cơ”…

- st -

[Câu chuyện cuộc sống] Một điều kỳ diệu

Đã có khi nào chúng ta phải đối mặt với một sự bực mình, một việc không hề mong muốn, một việc buồn, một nỗi đau, một sự sỉ nhục… và chúng ta muốn thời gian lúc đó trôi đi thật nhanh, nhanh nhất có thể. Hoặc thậm chí chúng ta đang làm một nhân viên, chúng ta muốn thời gian là nhân viên trôi đi thật nhanh để rồi chúng ta đến với quãng thời gian chúng ta được thăng chức, được là lãnh đạo, được hưởng vinh hoa phú quý. Tôi sẽ tặng bạn một chiếc điều khiển từ xa như vậy, chỉ cần nhấn 1 nút thôi nó sẽ làm theo ý bạn. Vậy bạn sẽ nhận nó không, hãy đọc kỹ những lời dưới đây và đưa ra quyết định bạn nhé.

Chiec dieu khien cuoc doi
Chiếc điều khiển cuộc đời

Một buổi sáng thức dậy, trước mặt bạn là bao bộn bề công việc, nhiều tiếng ồn xung quanh làm bạn phải bực mình. Nhấn nút ở điều khiển: Mọi thứ xung quanh im lặng, bạn thấy thật thoải mái vì bạn không phải nghe những thứ làm bạn bực mình như vậy. Bạn được chuyển đến thời điểm tốt đẹp nhất trong ngày, lúc mà đang thực sự tận hưởng những niềm vui của 1 ngày, đó là lúc ăn nhậu cùng bạn bè, lúc mà công việc của bạn đang được ghi nhận hay lúc bạn đang nghe nhạc. Không nhấn nút ở điều khiển: Bạn sẽ lắng nghe những âm thanh xung quanh mình. Đó là tiếng trẻ con phải dậy sớm đi học, còn ngái ngủ quá, nên khóc nhè. Đó là tiếng của ông bà giục con cháu dậy đi học, đi làm. Đó là tiếng chim hót lúc sáng sớm gọi bình minh, đó là tiếng chào ông bà, bố mẹ của lũ trẻ để tới lớp, rồi thậm chí là cả tiếng rao của những hàng ăn lúc sáng sớm…và bạn chợt nhận ra rằng, thật hạnh phúc vì mình có đôi tai để được lắng nghe những âm thanh đó.
Một ngày làm việc tại cơ quan với bao nhiêu những bực mình trong công việc, sếp mắng bạn chưa hoàn thành công việc, nhân viên cùng cấp thì nói xấu nhau, cơ hội thăng tiến nghề nghiệp mãi chẳng đến. Nhấn nút ở điều khiển: Mọi công việc khó khăn tự khắc sẽ đi qua, mà ta đang đối diện với lúc công việc hoàn thành, báo cáo đã xong. Bạn sẽ không thấy bực mình khi sếp mắng vì sếp nói mà bạn không nghe thấy gì, sếp bị đứng im để bạn có thể tát và đánh sếp, sau vài giây sếp mới thấy đau mà không biết là bị ai đánh. Mấy cậu nhân viên hay nói xấu bạn bị bạn đấm, đá thậm trí vẽ râu lên mặt, sau đó cũng chẳng biết là tại sao và ai vẽ râu lên mặt mình. Rồi bạn đang ngồi ở vị trí trưởng phòng, hay giám đốc, có bao nhiêu người đang ở dưới bạn. Bạn được sự chúc mừng của mọi người, bạn đang ở vị trí mà bao người hằng mơ ước. Không nhấn nút ở điều khiển: Sếp đang mắng bạn, và bạn hiểu được rằng công việc đó không phải lỗi do bạn, mà do một đồng nghiệp khác chưa hoàn thành nhiệm vụ. Bạn đứng ra nhận trách nhiệm về mình để không khí trong công việc luôn tốt. Có người nói xấu bạn, bạn đang học cách lắng nghe thật sâu để hiểu được rằng bạn đang còn mắc những lỗi lầm gì và thấy mình cần thay đổi, phải thay đổi để làm tốt hơn. Sau 3 năm cống hiến, bây giờ bạn đã là lãnh đạo, ngồi nhìn lại quãng thời gian qua bạn thấy rằng bạn đã cố gắng, trải qua bao khó khăn và bây giờ bạn được ghi nhận, bạn đang được tận hưởng giây phút mọi người chúc mừng. Bằng ý chí của mình bạn đã vượt qua tất cả để có ngày hôm nay.
Hôm nay, đi làm về muộn, mẹ bạn có cằn nhằn, bạn quá bực mình nói lại rằng:
- Mẹ nói nhiều quá, con đang mệt lắm, mẹ nói ít thôi
Nhấn nút ở điều khiển: Ngay lập tức bạn đã ở thời điểm 15 năm sau, bạn đã khá già, con bạn đã lớn. Gia đình bạn đã chuyển đến một ngôi nhà mới, mọi thứ đều khác lạ. Bạn không phải nghe những lời cằn nhằn của mẹ bạn nữa, mà đang rất vui vẻ bên con cháu của mình. Bạn nhìn xung quanh thấy vắng vắng 1 cái gì đó, bạn hỏi con bạn:
- Bà nội đâu con?
Câu trả lời là:
-  Bà đã mất được 5 năm rồi bố ạ.
Bạn thấy thật đau khổ, tự hỏi mình tại vì sao lại thế, bạn vừa gặp tối hôm qua mà, khi bạn đang say, mẹ bạn cằn nhằn với bạn, làm bạn bực mình, vậy mà bây giờ... Không nhấn nút điều khiển, không được, nó chỉ cho phép bạn nhìn lại hình ảnh gần nhất mà bạn gặp mẹ bạn thôi. Bạn thấy lại buổi tối hôm đó, mẹ bạn đã cằn nhằn vì bạn về muộn, nhưng vì bạn là niềm vui của cả nhà, bạn về muộn ai cũng lo lắng, mẹ bạn cũng lo lắng nên thực sự mong bạn về từ tối. Nhưng bây giờ không được, khoảnh khắc đó bây giờ bạn nhấn nút tạm dừng lại, để bạn có cơ hội đứng nhìn mẹ thật kỹ đặt một nụ hôn lên má mẹ, nhưng mẹ không thể biết không thể biết vì mẹ đã đi xa.
Hôm nay đi làm về, vợ bạn cằn nhằn vì bạn chưa có lương, vì bạn không giúp đỡ cô ấy một chút việc gia đình, bạn bực mình lắm và muốn thoát khỏi lúc đó để cô ấy không phải nhờ.
Ngày mai, bạn bị ốm, bị cảm cúm, bạn không muốn phải chịu những sự khó chịu khi bị mắc bệnh, Ngày kia...
Ngày nữa, bạn có dùng chiếc điều khiển cuộc đời mà tôi giới thiệu không, chỉ là nhấn nút để bỏ qua hoặc không nhấn nút để mình cảm thấy hạnh phúc ở hiện tại, là chúng ta đang được sống, đang được cảm nhận những hương vị của một con người!

- st -

[Câu chuyện cuộc sống] Chiếc điều khiển cuộc đời

Tôi đã có thằng bạn thân như thế
Tôi đã có thằng bạn thân như thế

Tôi đã có thằng bạn thân như thế

Câu chuyện về một con gấu chó
Câu chuyện về một con gấu chó

Câu chuyện về một con gấu chó

Ông Năm và ông Sáu ở cùng làng. Ông Năm là điền chủ giàu có trong vùng, còn ông Sáu là người làm thuê cho ông Năm. Ông Sáu đã nghèo mà lại thích cờ bạc cho nên tháng nào cũng thiếu hụt, phải mượn trước chủ hàng mấy tháng lương. Chẳng may trong làng có bệnh dịch nên cả hai ông cùng chết. Xuống âm phủ, bị Diêm Vương lôi ra xét xử trước khi cho đi đầu thai. Vì ông Sáu thiếu nợ ông Năm, cho nên Diêm Vương hỏi ông Năm có muốn đầu thai làm cha ông Sáu không, vì làm cha thì tha hồ la mắng, sai bảo con cái. Nhưng ông Năm không chịu. Diêm vương lại hỏi có muốn làm mẹ ông Sáu không, vì làm mẹ thì có quyền dạy dỗ bắt con cái phải nghe lời. Ở ngoài đời, người ta thường nói: “Bộ ông là cha tôi hay sao mà dám la tôi?" hoặc "Bà là má tôi hay sao mà dám lên mặt dạy đời?”. Thế nhưng ông Năm cũng không chịu đầu thai làm mẹ ông Sáu. Diêm Vương hỏi tiếp có muốn làm anh hay chị để có quyền đánh đập em út không? Ông Năm cũng không chịu. Cuối cùng, Diêm Vương hỏi vậy ông muốn đầu thai làm gì đối với ông Sáu? Ông Năm trả lời là muốn đầu thai làm con ông Sáu! Diêm Vương hỏi lý do tại sao thì ông Năm đáp: "Đầu thai làm con là sướng nhất, vì tha hồ đòi nợ, đòi nợ tự do công khai mà không ai biết. Lúc con còn nhỏ thì cha mẹ phải lo cho nó ăn uống đầy đủ, lỡ nó bị bệnh thì cha mẹ phải thức suốt đêm lo lắng, săn sóc mà không dám phiền hà. Khi con lớn lên thì phải lo cho nó ăn học, dù phải học trường tư tốn kém nhiều tiền cha mẹ cũng nai lưng ra đi làm kiếm cho đủ. Bao nhiêu công sức, tiền của, mua sắm, chi phí cho con, cha mẹ không bao giờ để ý tính toán mà ngược lại còn vui lòng. Làm con từ nhỏ đến lớn, nếu đòi nợ chưa đủ thì tôi sẽ ăn chơi phung phí, làm cho tài sản của cha mẹ tiêu hao. Khi nào đòi hết nợ thì tôi sẽ ra đi."
Xem thêm tại homhinhvl.blogspot.com

[Câu chuyện cuộc sống] Làm con là sướng nhất

Hôm nay là ngày đầu tiên bạn Nấm đi học mẫu giáo. Bạn sợ lắm, hai tay cứ nắm chặt, chân không chịu bước, nước mắt giàn giụa:
- Con không muốn đến trường đâu! – Cô bé bảo mẹ - con muốn ở nhà với mẹ cơ! Con thích đồ chơi và thích ở nhà. Mẹ cho con ở nhà với mẹ đi!
Mẹ Mèo nắm tay bé nhỏ của Nấm và thì thầm vào tai bé:
- Nhiều khi chúng ta phải làm những việc mà mình không muốn! Nhưng mẹ tin con sẽ thích đến trường. Ở trường con sẽ có nhiều bạn mới, có nhiều đồ chơi mới. Cô giáo sẽ dạy con nhiều điều mới! -  Mẹ nói thêm -Mẹ biết một bí mật tuyệt vời sẽ giúp con cảm thấy những ngày đến trường cũng ấm áp và dịu êm như khi con ở nhà.
ban tay co nu hon
Bàn tay có nụ hôn

Nấm quệt nước mắt, có vẻ chú ý lắng nghe:
- Điều bí mật gì hả mẹ?
Mẹ bảo:
- Một điều bí mật có từ rất lâu, bà ngoại con kể cho mẹ và bà ngoại lại được cụ ngoại của con kể cho, điều bí mật ấy là "Bàn tay có nụ hôn".
Bé Nấm ngạc nhiên:
- Bàn tay có nụ hôn là thế nào hả mẹ?
Mẹ Mèo nắm lấy bàn tay trái của Nấm và xòe những ngón tay bé xíu của bé ra giống như hình cái quạt giấy. Mẹ cúi thấp xuống, đặt một nụ hôn vào chính giữa lòng bàn tay con. Bé Nấm cảm thấy nụ hôn của mẹ chạy từ bàn tay lên cánh tay, chạy thẳng vào tim. Khuôn mặt bé cũng ửng hồng vì một cảm giác thật ấm áp. Mẹ Mèo mỉm cười:
- Bây giờ thì mỗi lúc con cảm thấy sợ hãi, lo lắng, con hãy áp bàn tay này vào má và con sẽ cảm thấy lúc nào mẹ cũng ở bên con.
Mẹ Mèo nắm lấy bàn tay của Nấm, cẩn thận khép những ngón tay của bé lại. Mẹ bảo:
- Từ giờ trở đi, con đừng để mất nụ hôn này nhé! Nhưng con có biết điều kỳ diệu này không? Kể cả khi con rửa tay thì nụ hôn ấy cũng không bị mất đi đâu!
Bé Nấm rất yêu đôi bàn tay có nụ hôn của mình. Bây giờ bé biết rằng tình yêu thương của mẹ dành cho bé sẽ theo bé đi đến bất cứ nơi đâu, kể cả khi ở trường bé không có mẹ. Đêm hôm đó trước khi đi ngủ, bé quay sang mẹ thì thầm:
- Mẹ đưa tay của mẹ đây!
Cô bé nắm lấy bàn tay gầy gầy xương xương của mẹ, mở những ngón tay dài của mẹ ra, đặt một nụ hôn thật lâu vào chính giữa bàn tay mẹ và thủ thỉ:
- Bây giờ mẹ cũng có "Bàn tay có nụ hôn" rồi nhé! Khi ở cơ quan nếu mẹ nhớ con thì mẹ cũng áp bàn tay này vào má, con sẽ ở bên cạnh mẹ, con yêu mẹ lắm!
Mẹ Mèo đến cơ quan vẫn cảm thấy hơi ấm nụ hôn của bé Nấm trong lòng bàn tay mình và mẹ tưởng như nghe thấy từ trái tim mình tiếng hát thì thầm “Con yêu mẹ rất nhiều”!
*Thực ra Nấm mới được có 17 ngày tuổi*

- st -

[Câu chuyện cuộc sống] Bàn tay có nụ hôn (version Mèo - Nấm)

Với niềm tin bạn có thể thấy được những điều vô hình...
Bên sườn đồi, một ngôi làng nhỏ đang phải gánh chịu nạn hạn hán kéo dài nhất từ trước đến nay. Đã qua mùa khô từ lâu mà không có lấy một giọt mưa. Mặt trời tỏa sức nóng như thiêu đốt vạn vật, đến những làn gió cũng phả vào người hơi nóng hừng hực. Mặt đất đã bắt đầu nứt nẻ, khiến bao cánh đồng lương thực và hoa màu héo khô. Người dân trong làng buồn bã, lo âu trước dấu hiệu của một mùa thu hoạch thất bại. Họ lo sợ cuộc sống của mình rồi đây cũng sẽ bị đe dọa một khi không còn nước để dùng. Không còn cách nào hơn, mọi người thống nhất sẽ cùng nhau cầu nguyện với hy vọng Chúa Trời nghe thấu những lời cầu khẩn mà thương tình đổ mưa xuống.
niem tin cua co be voi chiec o do
Niềm tin của cô bé với chiếc ô đỏ

Tối hôm đó, tất cả dân làng đến nhà thờ như đã hẹn. Vì ít khi được gặp mặt đông đủ nên mọi người tay bắt mặt mừng hỏi thăm nhau. Họ say sưa, mải mê trò chuyện đến mức dường như quên mất mục đích đến nhà thờ. Vị cha xứ già lặng lẽ nhìn quanh. Sự hiện diện của ông không được mấy ai để ý. Bỗng ông chú ý đến một bé gái quỳ ngay hàng ghế đầu tiên. Cô bé đang cầu nguyện - bình thản, thánh thiện giữa đám đông ồn ào. Ngay cạnh cô bé là một chiếc dù màu đỏ - chiếc dù duy nhất xuất hiện trong nhà thờ. Ông trìu mến ngắm nhìn khuôn mặt ngây thơ, đáng yêu nhưng tràn đầy niềm tin của cô bé, lòng xúc động vô cùng. Thiên thần không ở đâu xa, mà chính là đây. Buổi cầu nguyện cuối cùng cũng diễn ra và kết thúc trong sự nôn nóng của phần đông những người tham dự. Khi họ đang vội vàng chuẩn bị trở về nhà thì lạ thay, một cơn mưa ào tới. Tất cả đều hò reo, vui mừng vì bao trông ngóng suốt thời gian qua cuối cùng đã trở thành hiện thực. Chợt mọi người lặng yên, bối rối nhường đường cho cô bé với khuôn mặt rạng ngời, cầm trên tay chiếc dù màu đỏ nhẹ nhàng bước ra làn mưa. Tất cả đều đến nhà thờ để cầu nguyện, nhưng chỉ có mỗi cô bé là tin vào những lời cầu nguyện của mình.
Hãy biết chờ đợi và tin tưởng!
- st -

[Câu chuyện cuộc sống] Niềm tin của cô bé với chiếc ô đỏ

Một người gánh nước nọ có hai chiếc bình lớn, mỗi cái treo trên một đầu của chiếc đòn gánh vác trên vai. Một trong hai chiếc bình bị sứt, trong khi cái kia còn nguyên vẹn nên luôn chứa được đầy nước. Sau khi trở về nhà từ con suối, nước trong chiếc bình sứt luôn vơi đi một nửa. Cứ như vậy suốt hai năm liền, ngày ngày người gánh nước chỉ gánh đúng một bình đầy và một bình vơi đi một nửa về nhà. Tất nhiên, cái bình nguyên vẹn rất tự hào về thành tích của mình, nó được tạo ra để dành cho công việc ấy và nó đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Chiếc bình sứt tội nghiệp thì lại vô cùng mặc cảm với sự không hoàn hảo đã khiến nó chỉ có thể thực hiện được một nửa sứ mệnh của mình. Sau hai năm ròng mà nó cho là thất bại cay đắng, một ngày nọ chiếc bình sứt nói với người gánh nước bên con suối:
- Con rất hổ thẹn về mình và muốn xin lỗi Bác. Con chỉ có thể mang về được một nửa lượng nước so với sức chứa vì cái chỗ vết nứt trên người khiến nước rỉ ra ngoài trên đường về nhà, đã làm Bác phải vất vả!
Người gánh nước nhìn chiếc bình và dịu dàng nói:
- Hôm nay trên đường gánh nước về, con hãy để ý thử hai bên đường xem sao nhé!
Những con đường hoa
Hoa nở bên đường

Nó làm theo và vô cùng bất ngờ. Cùng trên con đường ấy, phía bên chiếc bình sứt có rất nhiều những đóa hoa xinh xắn, đủ loại sắc màu. Còn phía bên kia, phía chiếc bình lành lặn thì không có gì ngoài những đám cỏ dại.
- Con biết không, ta nhìn thấy vết sứt trên người con và đã gieo những hạt giống bên đường. Để ngày ngày, trên đường về, chính những giọt nước rớt ra khỏi con đang giúp ta tưới tắm, chăm chút cho hoa lá! Con thân yêu, mỗi chúng ta đều có những điểm chưa hoàn hảo rất đặc trưng, đều là những chiếc bình sứt. Nhưng chính những vết nứt và những thiếu sót của ta đã khiến cuộc sống càng thêm thú vị và đáng quý. Con chỉ cần chấp nhận mỗi người theo đúng bản chất của họ, và tìm kiếm những điều tốt đẹp từ trong chính bản chất ấy, để tự trồng cho mình những đóa hoa riêng.

[Câu chuyện cuộc sống] Chiếc bình sứt