1. Ngày... tháng... năm...
Một hôm, tôi nói với vợ:
- Vợ ơi, rất lâu rồi anh không có cảm giác sợ giật bắn cả mình.
Ngày hôm sau, vợ dẫn tôi đến một cửa hàng sang trọng bán đồ trang sức, rồi bảo tôi nhìn giá chúng. Tôi nghĩ bụng: "Vẫn là vợ cao tay".

nhat ky 5 nam vao tu cua chong
Nhật ký 5 năm vào tù của chồng

2. Ngày... tháng... năm...
Hôm nay nhìn thấy bộ dạng luống cuống, vụng về của vợ lúc giết cá, tôi muốn rửa nỗi nhục ngày hôm qua, đắc ý hỏi vợ:
- Em và lợn có quan hệ gì vậy?
Ai ngờ được vợ quay đầu lại và trả lời:
- Quan hệ vợ chồng...

3. Ngày... tháng... năm...
Tôi và vợ cãi nhau một trận kịch liệt. Trong phòng ngủ, vợ cầm một cái kéo cắt một lỗ to trên cái màn và nói:
- Để muỗi bay vào cắn chết anh.
1h trôi qua, vợ lại lấy băng dán dính cái lỗ đó lại. Nhìn thấy bộ dạng loay hoay của vợ, trong lòng tôi nghĩ "chắc là cô ấy hối hận rồi", thực ra vợ mình khẩu xà tâm phật, vẫn là cô ấy thương tôi nhất. Nghĩ bụng vậy, tôi vừa quay qua, nghe thấy cô ấy lẩm bẩm 1 mình:
- Muỗi bay vào cũng nhiều rồi, phải dán lại, không được để chúng bay ra.
Tôi xây xẩm mặt mày.

4. Ngày... tháng... năm...
Buổi tối, vợ nói chúng tôi phải chia sẻ việc nhà rồi hỏi tôi:
- Rửa bát và chùi nhà anh chọn cái nào?
Tôi chọn rửa bát. Rửa bát xong vợ lại hỏi:
- Tắm cho con và chùi nhà anh chọn cái nào?
Tôi chọn tắm cho con. Tắm cho con xong vợ lại hỏi:
- Giặt đồ và dỗ con đi ngủ anh chọn cái nào.
Tôi phân vân một lúc rồi chọn giặt đồ. Giặt đồ xong trở vào phòng nhìn thấy vợ và con đang ngủ ngon lành, tôi bỗng cảm thấy hình như có chỗ nào không đúng.

5. Ngày... tháng... năm...
Một ngày, lúc tôi đang cúi đầu đọc báo, vợ bỗng nhiên nói:
- Em nghĩ anh nên đi đo mắt. Ngày nào cũng máy tính, tivi đủ kiểu. Em thấy anh hình như cận thị rồi đấy.
Xem ra vợ ngày càng chu đáo với tôi, nghĩ đến đây, trong lòng tôi cảm thấy rất ấm áp. Tôi nói:
- Ngày mai rảnh, anh sẽ đến cửa hàng kính đo thị lực xem sao.
Vợ lập tức nói:
- Không cần đâu. Bây giờ, em có thể giúp anh đo thị lực.
Cô ấy chỉ vào góc cửa và hỏi:
- Anh nhìn thấy cái gì?
Tôi bán tín bán nghi:
- Một cái túi nilon.
- Màu gì?
- Màu đỏ
- Dùng để làm gì?
- Để đựng rác.
- Túi đầy hay túi không?
- Túi đầy rác.
- Thị lực anh rất tốt mà, nhưng tại sao mỗi lần anh đi ra ngoài, nhìn thấy túi này đựng đầy rác như vậy, lại cứ giả vờ không nhìn thấy. Em còn tưởng anh bị cận cơ đấy!
6. Ngày... tháng... năm...
Sinh nhật vợ, vợ muốn mua một cái áo khoác lông thú, bèn gạ gẫm tôi:
- Anh yêu, sắp đến sinh nhật em rồi, em thích một cái áo khoác lông thú. Anh đi xem cùng em nhé!
Tôi nghĩ bụng "bình thường cãi chồng như chém chả mà sao hôm nay ngọt ngào như rót mật vào tai, kiểu gì cũng phải đề phòng". Sự thật quả đúng như tôi dự đoán. Tôi vỗ đùi:
- Được, hai vợ chồng mình cùng đi, nhưng mà nhanh chân lên, vườn thú sắp đóng cửa rồi.
Nghe xong, vợ lườm tôi rách mặt.
7. Ngày... tháng... năm...
Một hôm, tôi than thở:
- Sau khi kết hôn, anh mới hiểu được hôn nhân là xiềng xích nặng trĩu.
Vợ gật đầu tỏ vẻ đồng cảm:
- Lẽ dĩ nhiên, vậy nên mới phải có 2 người cùng nhau gánh vác.
Tôi cười nham hiểm nói:
- Em nghĩ xem thế này có được không? Nếu như có 3 người cùng nhau gánh vác trách nhiệm, em cũng bớt khổ anh cũng thoải mái hơn.
Tôi vừa nói xong, vợ bay vào giật tóc tôi. Đau điếng.
8. Ngày... tháng... năm...
Mấy hôm trước, tôi nghe thấy vợ khen tôi có tài trước mặt mấy người hàng xóm, bình thường chỉ có 2 vợ chồng thì toàn bị vợ chê, nhưng trước mặt người ngoài kiểu gì cũng không dám chê chồng, tôi thực sự vô cùng cảm động. Đợi vợ vào trong nhà, tôi nắm lấy đôi bàn tay cô ấy và nói:
- Cảm ơn em đã khen anh có tài trước mặt hàng xóm. Anh thực sự rất cảm động.
Vợ hắng giọng nói:
- Tiền không, ngoại hình không, địa vị cũng không, nếu em không nói anh có tài, người ta sẽ chửi em ngu mới đi lấy anh.
9. Ngày... tháng... năm...
Một hôm, đang trong giờ làm việc, vợ gọi điện thoại đến, giọng hốt hoảng:
- Chồng ơi, chết rồi. Hôm nay, nhà mình bị trộm viếng thăm.
Tôi vội vã hỏi:
- Mất đồ gì không?
Vợ mếu máo:
- Nhà bị lục tung hết cả lên, 5 triệu trong tủ quần áo bị mất rồi. Em đang dọn dẹp xem có bị mất gì nữa hay không. Công an đến rồi, thằng trộm cùng lúc ăn trộm mấy nhà liền, bị bảo vệ bắt lại rồi, bây giờ đang ở đồn công an đối chất, em phải liệt kê xem mất những thứ gì.
Tôi vội nói:
- Nhanh nhanh đến xem phía sau ảnh cưới trên đầu giường có dính một chiếc phong bì, trong đó có 5 triệu.
2 phút sau, vợ nói:
- Em gỡ ảnh cưới xuống xem kỹ rồi, phía sau không có gì cả.
Tôi hốt hoảng, tên trộm này quả thực rất khôn ngoan, mấy chỗ giấu tiền đấy vợ tôi còn chả biết mà sao nó lại biết được chứ. Mà trong đó có phải ít tiền đâu, tôi đến phát điên lên mất. Tôi vội bảo vợ vào nhà vệ sinh xem xem: "Phía sau két nước bồn cầu có một cái khe hở, trong khe nhét một túi bóng màu đen, em xem xem túi bóng có còn trong đó nữa không?
5 phút sau, vợ gọi điện đến thông báo:
- Không có đâu anh ơi, hay anh nhớ nhầm chỗ?
Tôi lo lắng nói:
- Nhầm thế nào được, lúc sáng đi vệ sinh, anh kiểm tra vẫn còn mà, tổng cộng 10 triệu, tất cả tiền đều cùng một seri . Đó là tiền năm ngoái công ty thưởng tết anh rút ra một nửa.
Vợ hỏi dồn:
- Chỉ có thế này thôi à, có quên chỗ nào nữa không?
Tôi buồn bã:
- Hết rồi, chỉ có 15 triệu đấy thôi.
Tôi nhắc vợ:
- Em phải nói rõ ràng với cảnh sát số tiền đấy nhé.
Vợ bình thản trả lời:
- Được rồi, cảm ơn anh đã thể hiện một cách xuất sắc trong vụ diễn tập chống trộm của gia đình mình lần này.
Tôi choáng váng mặt mày, ngước mắt nhìn trời, nước mắt tuôn trào thành sông, phụ nữ rốt cuộc là do yêu tinh phương nào biến thành?
- st -

[Câu chuyện cuộc sống] Nhật ký 5 năm vào tù của chồng

Nhớ ngày đó, khi còn cắp sách đến trường, cái thuở “ăn chưa no, ngủ chưa đủ”, những đứa trẻ như chúng tôi lúc ấy thật vô tư, hồn nhiên... Một lần, trong giờ học môn Tiếng Việt khi giải thích với chúng tôi ý nghĩa 2 từ “hạnh phúc” cô giáo nói:
- Hạnh phúc là khi cả nhà cùng quây quần quanh mâm cơm, là những buổi họp mặt gia đình, có cha, có mẹ, có con cùng vui đùa và quan tâm chăm sóc lẫn nhau...

cau chuyen cuoc song hanh phuc hom nay bu dap cho qua khu
Hạnh phúc hôm nay bù đắp cho quá khứ

Lúc đó tôi nghĩ mình thật hạnh phúc vì cha mẹ tôi luôn quan tâm, chăm sóc, thương yêu tôi và gia đình không bao giờ thiếu tiếng cười, nhớ những bữa cơm thật ngon và ấm cúng xiết bao... Quả thật hạnh phúc không gì bằng... Nhưng rồi thời gian lặng lẽ trôi qua, 5 năm sau, cha mẹ tôi ly hôn, mỗi người ở một nơi và tôi phải sống với bà nội... Dù bà rất mực thương yêu tôi nhưng tất cả không bù đắp được những mất mát mà tôi phải trải qua lúc bấy giờ. Cuộc sống của tôi dần mất đi những nụ cười hồn nhiên, thay vào đó là những sự đăm chiêu và thiếu đi sự hồn nhiên của một đứa học trò tinh nghịch. Thật buồn khi nghĩ rằng mình không hạnh phúc... Và những giây phút đó cứ dần qua đi một cách rất khó khăn. Tôi luôn muốn cố gắng níu kéo lại thời gian, lại được có cha, có mẹ, được sự quan tâm của hai người và nhất là được sống trong một gia đình hạnh phúc... Nhưng tất cả chỉ là những giấc mơ vô vọng. Tôi cảm thấy chán nản, công việc học hành hầu như bị bỏ bê, tôi bắt đầu thích đọc truyện, những câu chuyện về gia đình, về tình yêu và những tiểu thuyết lãng mạn. Hầu hết thời gian chỉ là đọc và đọc. Tôi thả mình vào những câu chuyện bay bổng như một vật thể bé nhỏ trôi nổi trong cái thế giới ảo rộng lớn vô bờ - cái thế giới mà tôi yêu thích hơn thế giới hiện tại. Và rồi đến một ngày, từ thằng con trai vốn giỏi toán nhất nhì lớp, cuối cùng tôi chỉ được xếp loại trung bình trong 3 năm liền... Nhưng bạn biết không? Bù lại, tôi trở thành một học sinh giỏi văn từ lúc nào không hay. Cũng đúng, tôi đã đọc hết 2 nhà sách trong vòng 3 năm. Nhưng điều chính tôi muốn nói ra ở đây là gì bạn biết không? Tôi đã bị biến đổi hoàn toàn, Từ một đứa con trai mạnh mẽ, thích thể thao, thì giờ đây tôi đã trở nên quá yếu đuối, dễ xúc động, tôi có thể khóc ngon lành khi xem một câu truyện hay hoặc xem một đoạn phim cảm động... Bạn tin không, cũng như bao đứa trẻ mới lớn, cũng động lòng, cũng biết bắt đầu nhớ nhung. Nhưng trong nhiều năm liền, tôi chỉ có thể chờ đợi để chỉ được nhìn một cô gái đi ngang qua, chỉ đơn giản là một bóng dáng lướt qua... Đủ để mỉm cười và cảm nhận hạnh phúc. Mọi người vẫn gọi đó là sự nhút nhát và thiếu tự tin... Nhưng tôi lại thầm cảm ơn những thứ đó bạn à, nếu ngày ấy tôi không yếu đuối như thế thì với sự bê tha và chán nản, có lẽ tôi đã trở thành một đứa trẻ hư với bao tệ nạn, cám dỗ luôn lôi kéo...Và hậu quả có lẽ nguy hại khôn lường. Bản thân tôi giờ cũng đã lập gia đình, có một đứa con thật xinh, tôi nghĩ hiện có lẽ nó cũng đã được nghe và hiểu 2 từ “hạnh phúc” là gì? Và thật hạnh phúc khi mỗi buổi chiều tan học, nhìn thấy con hớn hở chạy ùa về phía ba đang đợi trước cổng trước. Gương mặt con thật xinh và đẹp biết bao. Và cái cảm giác lúc ấy thật hạnh phúc, một hạnh phúc cho tôi hiện tại và một hạnh phúc bù đắp cho quá khứ. Và cho dù cuộc sống gia đình có khó khăn thế nào, vợ chồng có những khúc mắc gì thì hãy cố gắng vượt qua, tất cả chỉ vì nụ cười mỗi buổi chiều tan học của con... Tôi đã nghĩ thế và sẽ cố gắng làm tất cả để thực hiện điều đó... Còn bạn, bạn sẽ như thế nào? Và dù bạn ở cương vị nào, là bậc phụ huynh, hoặc là đứa trẻ không hạnh phúc như tôi đã từng thì cũng hãy cố gắng nhé! Hãy bù đắp cho tương lai những gì mình đã từng thiếu xót nhé. Hãy làm tất cả những gì có thể, tất cả cho một điều tốt đẹp.

- st -

[Câu chuyện cuộc sống] Hạnh phúc hôm nay bù đắp cho quá khứ

Bản thân tôi chưa bao giờ tồn tại khái niệm cho hai từ định mệnh. Tôi không tin người ta yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, không tin những mối tình xa cách nhiều năm mà vẫn có thể tìm thấy nhau như một phép tiên cổ tích...

truyen ngan du khong la dinh menh anh cung se yeu em
Dù không là định mệnh anh cũng sẽ yêu em

Vy đứng sát bên vách kính, mắt nhắm hờ hững những tia nắng ấm áp. Hôm nay là một ngày đẹp trời còn sót lại trong lòng mùa đông u ám. Trời xanh cao và rộng lớn, nắng rực rỡ chen chân múa nhảy, màu vàng hanh hao theo gió len lỏi khắp chốn. Tôi mỉm cười nhìn Vy, tiến đến rồi ôm lấy em từ phía sau, khẽ hít hà mái tóc thơm tho vương vấn vị nắng hanh.
- Hôm nay trời đẹp quá, em muốn đi đâu đó không?
- Ừm... - Vy khẽ siết lấy đôi tay tôi đã vương hơi lạnh.
Không khí rất trong và yên lặng, tôi không quen lắm với điều này, dường như em đang khó mở lời cho một điều gì đó.
- Anh! Em vừa nhận học bổng du học Anh quốc toàn phần. Em...
Tôi sực tỉnh, mơ hồ về một nỗi sợ nào đó. Vòng tay khẽ buông lơi khỏi đôi tay em đang siết chặt. Em định nói thêm một vài điều nhưng trước đó, tôi đã lầm lũi bước ra khỏi căn phòng tràn ngập nắng sớm. Tuy em chưa nói về quyết định của mình nhưng tôi đã biết trước câu trả lời cuối cùng là gì. Một cô gái giàu mơ ước và năng lực như em sẽ không lý gì chối từ một cơ hội tốt như vậy để phát triển bản thân. Lúc này, tôi không còn mơ hồ mà nhận ra, mình đang lo lắng thực sự. Tôi không còn là một chàng trai đang độ mười tám để mà mơ mộng, viển vông về một tình yêu vĩnh cửu. Với tôi, chẳng có gì tự nhiên là mãi mãi, tình yêu cũng thế thôi. Phải tận tình chăm sóc, phải ra sức ấp ủ mới có thể tồn tại được. Nói đúng hơn, tôi không đủ can đảm để yêu xa như vậy. Bản thân tôi chưa bao giờ tồn tại khái niệm cho hai từ định mệnh. Tôi không tin người ta yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, không tin những mối tình xa cách hàng bao năm mà hai người vẫn có thể tìm thấy nhau như một phép tiên cổ tích và đương nhiên, tôi không yêu em theo cách đó. Tôi yêu em vì tôi thấy điều đó quan trọng như hơi thở của tôi vậy. Tôi đã yêu em trong hết thảy đớn đau thể xác tôi phải gánh, những cơn đau tim đột phát khiến tôi quằn quại, giụa giãy, như rút hết sức lực và lý trí của tôi. Đúng lúc ấy thì em đến, phủ lên cuộc sống vốn u ám của tôi một màu tươi mới. Em khiến trái tim tôi rung động, thực sự rung động, cái nơi mà bấy lâu tôi tưởng đã không còn gì ngoài đớn đau, mệt mỏi, chán chường.

Hai ngày kể từ buổi sáng hôm ấy, tôi không gặp em, cũng không liên lạc. Chuyện đó cũng không quá lạ vì thường thường cả tôi và em đều bận bịu nhưng lần này thì khác. Tôi thấy mình đang trốn tránh vì sợ em nhắc lại chuyện đó, sợ cả những cảm xúc không thể kìm lại làm em thương tổn... Chợt nghĩ vậy, tôi thoáng thấy bóng em trên xe của một gã đàn ông nào đó dừng trước cổng nhà. Em xuống xe và tên đó cũng phóng đi luôn. Mắt tôi thoáng đảo ra, đợi chờ giọng nói và những cử chỉ thân quen. Em ôm tôi thật ấm từ phía sau nhưng rất nhanh thôi, một sự xa cách vô hình nào đó khiến giọng tôi lạc hẳn đi lúc hỏi em:
- Gã đó là ai thế? Một trong số những kẻ đang theo đuổi em à?
Vòng tay em vẫn đang ghì siết, dường như không, hoặc cố tình không nhận ra sự khác lạ trong giọng nói của tôi, nhưng tôi nhầm.
- Anh sao thế?
Tôi gỡ tay em, gắng sức gằn giọng:
- Chẳng sao cả!
Sau lưng tôi, hình như em khóc. Tôi nghe tiếng nấc nghẹn mà lồng ngực nhói lên. Cố giấu gương mặt đã ửng đỏ và nóng ran lên vì những xúc cảm dồn nén, tôi vơ chiếc áo khoác rồi vội ra khỏi căn phòng quen thuộc.
Dù không là định mệnh, anh vẫn sẽ yêu em! Tôi sợ mất em, đó không phải một câu nói sáo rỗng để mà tâng bốc. Bệnh tật thường trực đã khiến tôi luôn hoài nghi mọi thứ, kể cả chính bản thân mình, kể cả là khi chúng tôi đã bên nhau đúng tròn 4 năm, tôi vẫn muốn giữ em như một điều quan trọng nhất đời mình. Đó có lẽ là nguồn gốc của những cái ôm vồ vập từ phía sau, có lẽ, có lẽ, tôi luôn sợ hãi... Tôi hay ghen, cũng không hiểu vì sao mình như thế. Dạo đầu chỉ cần thấy ánh mắt khác lạ của một gã nào đó nhìn em, tôi sẵn sàng nổi điên vô cớ. Lâu dần tôi không còn dễ kích động như thế, là vì em đã giúp tôi có những niềm tin vững vàng qua quãng thời gian ngày càng dài hơn ấy. Bốn năm bên nhau, tôi không hiểu làm cách nào em có thể vượt qua quãng thời gian đầu với những trận cãi vã liên tục hay những hoài nghi vô cớ. Tôi chưa bao giờ nghĩ tôi là định mệnh của em, rằng thiếu tôi, em sẽ mãi sống trong những tháng ngày không vui vẻ. Vậy thì... vì lòng thương hại ư? Tôi không đủ dũng cảm để tin rằng sợi dây liên hệ giữa chúng tôi là quá bền chặt, không bao giờ mất đi hay không gì phá hỏng. Sợi dây ấy, chỉ cần tôi hay em vô tình kéo căng, nó sẽ đứt rất nhanh. Tôi nghĩ vậy vì có lý do của riêng mình. Em sống hướng ngoại như vậy, cuộc sống nhộn nhịp nơi xứ người sẽ hút chặt em như thỏi nam châm hút sắt, tôi sẽ không sao kéo em về lại bên mình. Tôi biết mình không thể mãi làm kỳ đà cản mũi cho những ước vọng nơi em nhưng nếu có thể, tôi ước mình có thể giấu mãi em trong cái thành phố chật hẹp này, tôi sẽ tìm thấy em theo một cách dễ dàng bởi sức tôi không dành cho những cuộc chạy đua lắt léo để mà kiếm tìm, vật lộn. Tôi cũng sẽ không xa em một bước nào vì em là hơi thở của tôi, chẳng phải sao?

- Mấy ngày nay anh sao thế? - Em nhìn tôi, ánh mắt tỏ vẻ ái ngại.
Tôi vẫn không nói bất chấp sự yên lặng trong căn phòng quen thuộc.
- Vì chuyện em sẽ đi du học à?
- Em không đi không được sao? - Tôi hơi ngập ngừng.
- Em chờ cơ hội này lâu lắm rồi. Rất nhiều nỗ lực và hy vọng của em, anh biết mà.
- Cuộc sống bên anh và tương lai của em nơi này không đủ tốt sao?
- Đó không phải là chọn lựa, cả hai em đều cần.
- Anh hỏi em, cuộc sống bên anh và tương lai của em nơi này không đủ tốt sao? - Tôi như hét lên, trừng mắt nhìn em rồi lặp lại từng tiếng một.
Nước mắt em bắt đầu rơi là khi lồng ngực tôi cuộn lên với trận ho dữ dội. Em vẫn tiếp tục:
- Anh vẫn không tin em? Chẳng phải đã từ lâu, anh luôn tin tưởng và ủng hộ em sao?
- Là em nghĩ vậy thôi, anh trước giờ chưa từng thay đổi! - Tôi hất mạnh tay em - Mình chia tay đi, trước khi em hối hận vì cố giữ anh.
Lần này không phải tôi mà là em đã vội vã bước ra khỏi căn phòng này, để lại những giọt nước mắt trong veo khiến tôi ngã khụy:
- Nếu anh đã muốn thì cứ vậy đi!
Tôi ngồi sóng soài dựa vào thành ghế sofa, cơn đau tim bất ngờ khiến tôi lịm đi, nhìn bóng em nhòe dần sau cánh cửa phòng. Dù không là định mệnh, anh vẫn sẽ yêu em!

Tôi tỉnh dậy sau giấc ngủ chập chờn trong bệnh viện, cơn đau tim bất ngờ ghé qua đã khiến tôi hôn mê suốt mấy ngày nay. Tôi giật mình khi tỉnh lại trong bệnh viện mà không thấy em bên cạnh, rồi nghĩ lại trận cãi vã hôm ấy, tôi muốn biết em đã đi chưa nhưng lại tự nhủ lòng mình:
- Chẳng phải đã kết thúc rồi sao?
Vương bất ngờ xuất hiện, bộ blouse trắng anh khoác trên mình bị nắng sớm hất vào khiến mắt tôi hơi nheo lại. Vương là anh trai tôi, anh đã điều trị cho tôi từ khi mới chập chững vào nghề.
- Tin vui cho em đây - Vương cười tươi rói, thụi nhẹ vào vai tôi rồi thoắt đặt tay lên trán - Xuất viện thôi! Công ty còn nhiều việc chờ em giải quyết lắm.
Tôi cười khẽ rồi quay lại trầm ngâm như cái vẻ trước giờ vốn có. Vương nói xa xăm:
- Anh nghe nói Vy sắp đi du học à?
Tôi thở hắt, mắt nhắm hờ tránh những tia nắng rọi. Tôi biết bằng một cách nào đó, anh tôi đã rõ ràng mọi chuyện, kể cả những gì tôi đang nghĩ. Anh lại vỗ nhẹ vào vai tôi:
- Em sợ gì chứ? Đẹp trai, tài giỏi, bản lĩnh thương trường em có thua kém ai mà phải lo lắng!
- Vấn đề là... có lẽ cuộc sống bên em không hợp với Vy!
- Không hợp? - Anh tỏ ý ngạc nhiên - Vậy bốn năm qua giữa hai đứa là gì? Lòng thương hại chỉ có giới hạn của nó thôi. Đừng tự dằn vặt mình, anh bảo thật đấy.
- Sớm muộn gì cũng vậy, em không muốn sau này cô ấy phải khó xử với em.
- Nhầm! Anh sẽ không nói đến cái thứ gì đó gọi là trời định em vẫn thường không tin vì duyên do trời nhưng phận do mình. Đã xác định yêu thì phải tin tưởng. Em sợ cuộc sống bên đó cuốn hút Vy, sợ con bé quên em nhưng em không biết nó còn lo lắng về em hơn kìa. Hai đứa bên nhau lâu như vậy là vì cho và nhận cứ luôn cân bằng. Em cần con bé thế nào thì nó cần em như vậy. Can đảm lên! - Vương lại vỗ vai tôi thêm lần nữa.

Tôi đến sân bay từ sớm vì không biết chính xác giờ em bay, chỉ biết là sáng nay. Tôi đã chờ hơn 2 tiếng, chuyến bay đến London duy nhất trong ngày sắp đến giờ khởi hành. Tôi lo lắng, dớn dác đưa mắt tìm em, chỉ sợ rằng cơ hội cuối cùng mình cũng đánh tuột sẽ khiến tôi hối hận suốt đời. Anh tôi nói đúng, đã yêu là phải tin nhau bất kể duyên phận thế nào. Tôi đã quá bảo thủ cho những suy nghĩ cứng nhắc nơi mình mà làm em thương tổn. Nhưng tôi vẫn không thấy em dù đã dốc sức hơn nửa tiếng lòng vòng... Tôi bắt đầu thở dốc nhưng kìa, bóng em bất chợt lướt qua, tôi nhanh chóng ghì chặt lấy cái bóng hình bé nhỏ ấy. Em nhìn tôi, nước mắt chờ trực vòng quanh làn mi cong vút:
- Anh...
Chưa để em dứt lời, tôi bắt đầu ôm ghì lấy em:
- Anh hối hận rồi. Xin lỗi em, anh...
Em mỉm cười, nước mắt tôi khẽ rớt trên mái tóc hơi hoe màu nắng:
- Em đi đi, nhất định phải trở về, anh sẽ chờ nhưng chỉ 4 năm thôi đấy!
- Lúc ấy, anh sẽ vẫn yêu em chứ?
Tôi lặng thinh để những cảm xúc hòa tan trong vòng tay ôm ấm áp, lời thì thầm thoảng qua trong tâm trí giúp chúng tôi kiên định hơn với suy nghĩ về nhau.
- Có chứ, anh sẽ vẫn yêu em dù chúng ta không là định mệnh của nhau. Như thế... có được không em?

- st -

[Truyện ngắn] Dù không là định mệnh anh cũng sẽ yêu em

Tôi vẫn thường bay tới Dallas để gặp một khách hàng của mình. Thời gian đối với tôi rất quan trọng và kế hoạch của tôi là xuống máy bay, chạy tới gặp khách hàng, sau đó quay về sân bay rồi bay về. Một chiếc taxi đón tôi. Người tài xế chạy vội mở cửa cho tôi và chờ cho tôi ngồi thoải mái trong xe rồi mới đóng cửa lại. Khi anh ta vào chỗ ngồi, anh ta nhắc tôi rằng có tờ Wall Street Journal bên cạnh tôi nếu tôi muốn đọc. Anh ta lại còn đưa ra một loạt các băng nhạc khác nhau cho tôi chọn loại nhạc tôi thích. Trời ạ, tôi nhìn quanh xem có phải tôi ở trên xe của trong chương trình Candid Camera không (chương trình được quay lén để lừa người không biết). Tôi không thể tin nổi vào dịch vụ mà tôi đang được phục vụ.

bai hoc tu nguoi tai xe taxi
Bài học từ người tài xế taxi

- Chắc là anh tự hào về công việc của mình? - Tôi hỏi người lái xe - Anh chắc phải có một câu chuyện kể về mình.
- Tôi từng làm việc cho Corporate America - Anh ta bắt đầu - Nhưng tôi mệt mỏi khi nghĩ rằng những sau cố gắng của mình, tôi vẫn chưa được coi là đủ tốt, đủ nhanh, và không được đánh giá đúng mức. Tôi quyết định kiếm cho tôi một chỗ thích hợp để tôi có thể cảm thấy tự hào vì những gì mình làm được. Tôi biết tôi không phải là nhà khoa học giỏi hay gì gì ghê gớm, nhưng tôi thích lái xe, phục vụ người khác và cảm thấy mình đã làm việc cả ngày bận rộn và đã làm tốt công việc của mình.
Sau khi xem xét khả năng của mình, anh ta quyết định trở thành tài xế taxi.
- Không phải chỉ trở thành người tài xế thuê mướn mà còn trở thành lái xe taxi chuyên nghiệp - Anh ta nói - Một điều mà tôi biết chắc chắn là để có thể thành công trong công việc, tôi phải vượt lên trên mọi sự chờ đợi của hành khách. Tôi muốn trở thành tuyệt vời chứ không phải chỉ trung bình mà thôi.
Tôi tin chắc anh ta sẽ thành công.

- Petey Parker -

[Câu chuyện cuộc sống] Bài học từ người tài xế taxi

Whit là một nhà ảo thuật, anh ta làm thuê trong một nhà hàng ở Los Angeles, ở đó mỗi tối khi khách ăn, anh giúp vui bằng những màn ảo thuật nho nhỏ của mình. Vào một buổi tối nọ, anh ta ngồi xuống cạnh một gia đình nọ, sau khi đã tự giới thiệu về mình, Whit lấy ra một bộ bài và bắt đầu biểu diễn. Anh yêu cầu cô gái trẻ ngồi cạnh mình hãy chọn ra một lá bài. Cha cô ta bảo với Whit rằng Wendy bị mù.

Mot dieu ky dieu
Một điều kỳ diệu

- Không sao - Anh trả lời - Nếu là như vậy tôi muốn chơi một trò khác.
Quay sang cô gái, Whit nói:
- Wendy, cô có thể giúp tôi trong trò chơi này không?
Một chút do dự, cô gái nhún vai và trả lời:
- Vâng.
Whit kéo ghế lại ngồi ngang cô gái và nói:
- Tôi sẽ đưa một quân bài ra, Wendy, và nó có hai màu, hoặc là đỏ hoặc là đen. Tôi muốn cô sử dụng khả năng tinh thần của mình để nói tôi biết màu của lá bài, đỏ hay đen. Cô đồng ý chứ?
Wendy gật đầu. Whit cầm lá bài lớn nhất và hỏi:
- Đây là lá đỏ hay đen?
Nghĩ một chút, cô gái mù đáp:
- Đen.
Gia đình cô mỉm cười sung sướng. Whit cầm lá bảy cơ:
- Đây là lá đỏ hay đen?
Wendy trả lời:
- Đỏ.
Whit lấy lá bài thứ ba, lần này là con ba rô và hỏi:
- Đỏ hay đen?
Không do dự, Wendy đáp:
- Đỏ!
Các thành viên trong gia đình hết sức kinh ngạc. Anh ta lấy ra ba lá bài và cô đoán đúng cả ba. Và tiếp tục, cô đoán đúng hết lá bài thứ sáu. Gia đình cô không thể nào tin đó là sự may mắn của cô. Đến lá bài thứ bảy, Whit cầm con năm cơ:
- Wendy, tôi muốn cô nói số và loại của lá bài này, một trong những loại cơ, rô, chuồn, bích.
Sau một lúc nghĩ ngợi, Wendy đáp:
- Con năm cơ!
Mọi người kinh ngạc đến cực điểm, họ há hốc miệng nhìn cô gái. Cha cô ta hỏi Whit có hay không điều kì diệu này. Whit đáp:
- Ông hãy hỏi Wendy.
- Wendy, đó là cái gì? - Ông ta quay sang hỏi con gái.
Wendy mỉm cười đáp:
- Đó là điều kì diệu!
Whit bắt tay gia đình và ôm chặt lấy Wendy, dọn những quân bài, anh tạm biệt gia đình. Dĩ nhiên, điều kỳ diệu anh đã mang đến cho gia đình thì không thể nào quên. Điều kì diệu xảy ra ảnh hưởng nhiều đến Wendy. Nó không chỉ là cơ hội đem chút “ánh sáng” cho cô và làm cô trở nên đặc biệt trong gia đình, mọi người đều hãnh diện về khả năng của cô với bạn bè mình. Vài tháng sau, khi câu chuyện đã bị quên lãng, Whit nhận được gói bưu phẩm kèm theo một lá thư do Wendy gửi đến. Trong thư, cô cảm ơn Whit vì đã làm cô cảm thấy trở nên đặc biệt, giúp cô “thấy” được dù chỉ trong giây lát, cô cảm thấy rất hạnh phúc và cuộc sống còn nhiều ý nghĩa đối với cô. Cô nói sẽ giữ những điều xảy ra như bí mật của riêng mình và sẽ không bao giờ kể với ai. Cuối cùng cô gửi tới anh một bộ bài dành cho người mù để anh có thể đem nhiều hạnh phúc nữa cho những người như cô. Tại sao Wendy biết được màu của những con bài? Whit chưa bao giờ gặp cô trước khi cô vào nhà hàng và anh cũng không nói trước với cô ta về những quân bài. Và cô ta bị mù thì không thể nào thấy được màu sắc cũng như giá trị của những lá bài. Vậy làm như thế nào? Whit đã truyền thông tin bằng mật mã của bàn chân từ người này đến người khác mà không dùng lời nói. Khi Whit bắc ghế ngồi ngang với Wendy:
- Tôi sẽ đưa một quân bài ra, Wendy, và nó có hai màu hoặc là đỏ, hoặc là đen.
Anh đạp nhẹ chân cô ta một cái khi anh nói từ “đỏ” và hai cái khi nói “đen”. Ngừng một chút để cô hiểu, anh lặp lại điều quy định đó bằng cách:
- Tôi muốn cô sử dụng khả năng tinh thần của mình để nói tôi biết màu của lá bài, đỏ (khẽ đạp chân cô một cái) hay đen (đạp hai cái).
Khi cô nói vâng, anh biết cô đã hiểu mật mã và trò chơi bắt đầu. Tại sao cô biết được con năm cơ? Đơn giản. Anh đạp chân cô năm lần. Khi anh yêu cầu cô đoán loại của lá bài là cơ, rô, chuồn, bích, anh khẽ đạp sau khi nói từ “cơ”…

- st -

[Câu chuyện cuộc sống] Một điều kỳ diệu

Đã có khi nào chúng ta phải đối mặt với một sự bực mình, một việc không hề mong muốn, một việc buồn, một nỗi đau, một sự sỉ nhục… và chúng ta muốn thời gian lúc đó trôi đi thật nhanh, nhanh nhất có thể. Hoặc thậm chí chúng ta đang làm một nhân viên, chúng ta muốn thời gian là nhân viên trôi đi thật nhanh để rồi chúng ta đến với quãng thời gian chúng ta được thăng chức, được là lãnh đạo, được hưởng vinh hoa phú quý. Tôi sẽ tặng bạn một chiếc điều khiển từ xa như vậy, chỉ cần nhấn 1 nút thôi nó sẽ làm theo ý bạn. Vậy bạn sẽ nhận nó không, hãy đọc kỹ những lời dưới đây và đưa ra quyết định bạn nhé.

Chiec dieu khien cuoc doi
Chiếc điều khiển cuộc đời

Một buổi sáng thức dậy, trước mặt bạn là bao bộn bề công việc, nhiều tiếng ồn xung quanh làm bạn phải bực mình. Nhấn nút ở điều khiển: Mọi thứ xung quanh im lặng, bạn thấy thật thoải mái vì bạn không phải nghe những thứ làm bạn bực mình như vậy. Bạn được chuyển đến thời điểm tốt đẹp nhất trong ngày, lúc mà đang thực sự tận hưởng những niềm vui của 1 ngày, đó là lúc ăn nhậu cùng bạn bè, lúc mà công việc của bạn đang được ghi nhận hay lúc bạn đang nghe nhạc. Không nhấn nút ở điều khiển: Bạn sẽ lắng nghe những âm thanh xung quanh mình. Đó là tiếng trẻ con phải dậy sớm đi học, còn ngái ngủ quá, nên khóc nhè. Đó là tiếng của ông bà giục con cháu dậy đi học, đi làm. Đó là tiếng chim hót lúc sáng sớm gọi bình minh, đó là tiếng chào ông bà, bố mẹ của lũ trẻ để tới lớp, rồi thậm chí là cả tiếng rao của những hàng ăn lúc sáng sớm…và bạn chợt nhận ra rằng, thật hạnh phúc vì mình có đôi tai để được lắng nghe những âm thanh đó.
Một ngày làm việc tại cơ quan với bao nhiêu những bực mình trong công việc, sếp mắng bạn chưa hoàn thành công việc, nhân viên cùng cấp thì nói xấu nhau, cơ hội thăng tiến nghề nghiệp mãi chẳng đến. Nhấn nút ở điều khiển: Mọi công việc khó khăn tự khắc sẽ đi qua, mà ta đang đối diện với lúc công việc hoàn thành, báo cáo đã xong. Bạn sẽ không thấy bực mình khi sếp mắng vì sếp nói mà bạn không nghe thấy gì, sếp bị đứng im để bạn có thể tát và đánh sếp, sau vài giây sếp mới thấy đau mà không biết là bị ai đánh. Mấy cậu nhân viên hay nói xấu bạn bị bạn đấm, đá thậm trí vẽ râu lên mặt, sau đó cũng chẳng biết là tại sao và ai vẽ râu lên mặt mình. Rồi bạn đang ngồi ở vị trí trưởng phòng, hay giám đốc, có bao nhiêu người đang ở dưới bạn. Bạn được sự chúc mừng của mọi người, bạn đang ở vị trí mà bao người hằng mơ ước. Không nhấn nút ở điều khiển: Sếp đang mắng bạn, và bạn hiểu được rằng công việc đó không phải lỗi do bạn, mà do một đồng nghiệp khác chưa hoàn thành nhiệm vụ. Bạn đứng ra nhận trách nhiệm về mình để không khí trong công việc luôn tốt. Có người nói xấu bạn, bạn đang học cách lắng nghe thật sâu để hiểu được rằng bạn đang còn mắc những lỗi lầm gì và thấy mình cần thay đổi, phải thay đổi để làm tốt hơn. Sau 3 năm cống hiến, bây giờ bạn đã là lãnh đạo, ngồi nhìn lại quãng thời gian qua bạn thấy rằng bạn đã cố gắng, trải qua bao khó khăn và bây giờ bạn được ghi nhận, bạn đang được tận hưởng giây phút mọi người chúc mừng. Bằng ý chí của mình bạn đã vượt qua tất cả để có ngày hôm nay.
Hôm nay, đi làm về muộn, mẹ bạn có cằn nhằn, bạn quá bực mình nói lại rằng:
- Mẹ nói nhiều quá, con đang mệt lắm, mẹ nói ít thôi
Nhấn nút ở điều khiển: Ngay lập tức bạn đã ở thời điểm 15 năm sau, bạn đã khá già, con bạn đã lớn. Gia đình bạn đã chuyển đến một ngôi nhà mới, mọi thứ đều khác lạ. Bạn không phải nghe những lời cằn nhằn của mẹ bạn nữa, mà đang rất vui vẻ bên con cháu của mình. Bạn nhìn xung quanh thấy vắng vắng 1 cái gì đó, bạn hỏi con bạn:
- Bà nội đâu con?
Câu trả lời là:
-  Bà đã mất được 5 năm rồi bố ạ.
Bạn thấy thật đau khổ, tự hỏi mình tại vì sao lại thế, bạn vừa gặp tối hôm qua mà, khi bạn đang say, mẹ bạn cằn nhằn với bạn, làm bạn bực mình, vậy mà bây giờ... Không nhấn nút điều khiển, không được, nó chỉ cho phép bạn nhìn lại hình ảnh gần nhất mà bạn gặp mẹ bạn thôi. Bạn thấy lại buổi tối hôm đó, mẹ bạn đã cằn nhằn vì bạn về muộn, nhưng vì bạn là niềm vui của cả nhà, bạn về muộn ai cũng lo lắng, mẹ bạn cũng lo lắng nên thực sự mong bạn về từ tối. Nhưng bây giờ không được, khoảnh khắc đó bây giờ bạn nhấn nút tạm dừng lại, để bạn có cơ hội đứng nhìn mẹ thật kỹ đặt một nụ hôn lên má mẹ, nhưng mẹ không thể biết không thể biết vì mẹ đã đi xa.
Hôm nay đi làm về, vợ bạn cằn nhằn vì bạn chưa có lương, vì bạn không giúp đỡ cô ấy một chút việc gia đình, bạn bực mình lắm và muốn thoát khỏi lúc đó để cô ấy không phải nhờ.
Ngày mai, bạn bị ốm, bị cảm cúm, bạn không muốn phải chịu những sự khó chịu khi bị mắc bệnh, Ngày kia...
Ngày nữa, bạn có dùng chiếc điều khiển cuộc đời mà tôi giới thiệu không, chỉ là nhấn nút để bỏ qua hoặc không nhấn nút để mình cảm thấy hạnh phúc ở hiện tại, là chúng ta đang được sống, đang được cảm nhận những hương vị của một con người!

- st -

[Câu chuyện cuộc sống] Chiếc điều khiển cuộc đời


Cryptic là những câu chuyện khiến bạn phải động não suy nghĩ. Nếu bạn có thể hiểu ngay được chúng mà không cần phải xem giải thích thì xin chào mừng bạn tới Trái Đất. Dưới đây là những cryptic mình sưu tầm được:

0123...



A Ă Â

  1. Alice
  2. Mẹ tôi đối xử với bạn gái tôi chẳng ra gì cả! Bọn tôi đến chơi nhà thì mẹ chẳng bao giờ dành chỗ cho bạn gái tôi. Hôm nay trong lúc chúng tôi đang dọn dẹp, mẹ tôi còn túm lấy cô ấy và nói cô ấy đúng là đồ bẩn thỉu, còn dọa sẽ quăng cô ấy vào trong tủ nữa chứ. Không thể chịu đựng hơn được nữa, tôi liền quát: “Mẹ không được làm thế với Alice!”. Mẹ tôi nhìn tôi trừng trừng và bảo: “Alice là đứa nào vậy??”. Sao mẹ tôi lại có thể thô lỗ như thế được nhỉ!


B

  1. Bài kiểm tra
  2. Tôi đã đạt được 98 điểm cho bài kiểm tra khám nghiệm tử thi Thật cảm ơn tới người bạn cùng phòng của tôi Khi về nhà tôi sẽ kể lại chuyện này cho anh ấy.

  3. Búp bê em bé
  4. Ở vùng nông thôn miền nam Illinois, một công ty đồ chơi đã bắt đầu sản xuất những búp bê trẻ em “thật” cho các bà mẹ đang mang thai. Nhưng dường như khi các bà mẹ đó có con thì các em bé đồ chơi đó bắt đầu khóc. Ngay cả nhưng động tác đông đưa giúp trẻ em bình tĩnh cũng không hiệu quả, và bạn không không thể làm nó dừng khóc nếu không lắc, Cuối cùng, cứ mỗi khi các đồ chơi đó bắt đầu khóc, những ông bố bà mẹ phải đánh nó, việc đánh đập ngày càng phải mạnh hơn nữa nếu muốn nó yên lặng. Diều duy nhất mà dường như có thể khiến dừng khóc vĩnh viễn là đập đầu nó vào tường với hy vọng phá huỷ bất kỳ bộ phận nào kích hoạt cơ chế khóc. Nhiều hơn một lần, những người hàng xóm của những bà mẹ đó phải báo cáo với cảnh sát và chính quyền về việc ngược đãi trẻ em, khi cảnh sát và chính quyền đến, họ thấy một cảnh tượng khủng khiếp, máu của các em bé sơ sinh dính đầy trên tường và vung vãi khắp sàn nhà. Trong hấu hết các trường hợp đó, những bà mẹ không hề hiểu lí do tại sao cảnh sát lại có mặt ở nhà họ, những bà mẹ nói đó chỉ “gắng thoát khỏi con búp bê ngu ngốc” trong khi đang đông đưa món đồ chơi đó trong vòng tay mình.


C

  1. Cái giếng
  2. Nó hẹn bọn bạn ở cái giếng đầu làng. Nó hí hửng đội 1 mái tóc giả dài, đánh phấn trắng toát, kẻ mắt đen xì và tô son nhoe nhoét khắp mồm. Và y như những gì nó dự đoán, lũ bạn nhát gan hét toáng lên và bỏ chạy ngay khi nhìn thấy nó. Nó ôm bụng cười lăn lộn nhìn bọn nó chạy ngày càng xa. Rồi nó soi mình xuống giếng ngắm nghía thành quả của mình. Một con ma tóc dài da trắng bệch mồm đỏ chót ngoác miệng cười với nó từ đáy giếng. Chợt như nhớ ra gì đó, nó rời khỏi thành giếng và chạy đi nhanh nhất có thể.

  3. Chim cánh cụt
  4. Có một vị kỹ sư đến Nam Cực công tác sau khi suýt chết cũng đã an toàn trở về nhà. Khi đến bữa, người vợ dọn ra một món thịt có mùi vị rất lạ, ông ta liền hỏi vợ đấy là thịt gì? Vợ nói là thịt chim cánh cụt. Ông ta nghe thấy vậy liền lấy ngay cái dĩa đang cầm trên tay đâm vào cổ mình.

  5. Chú hề ở góc phòng
  6. Một cặp vợ chồng đi chơi khuya vì không có người giúp việc nên họ đã gọi một cô trông trẻ. Sau khi bọn trẻ ngủ, cô trông trẻ gọi điện cho cặp vợ chồng và xin phép họ cho cô xem TV trong phòng khách, cặp vợ chồng đồng ý. Cô trông trẻ đang xem TV, mắt cô lướt tới góc phòng thì thấy tượng một chú hề đang nhìn chằm chằm vào mình. Cô cố lờ nó đi nhưng không sao làm được. Cuối cùng, cô trông trẻ đã gọi điện cho cặp vợ chồng và hỏi xem cô có thể trùm tấm vải lên tượng được không vì nó làm cô thấy bất an.

  7. Cô gái phòng bên
  8. Chiều hôm đó tôi tới thị trấn mà mình phải đến công tác. Tôi chọn một nhà trọ cũ vì hiện giờ tôi không có nhiều tiền. Nhà trọ chẳng có ai thuê ngoài tôi và đôi vợ chồng chủ, tất cả phòng đều trống. Đêm đó, tôi giật mình vì âm thanh ở phòng bên cạnh. Tôi ra hành lang, nhìn trộm vào lỗ khóa của phòng đó. Tôi thấy một cô gái thật đẹp. Hôm sau tôi lại giật mình vì âm thanh đó. Tôi lại nhìn qua lỗ khóa, nhưng có lẽ nó đã bị dán kín, tôi chỉ nhìn thấy một màu đỏ. Sáng hôm sau tôi trả phòng, nhà trọ vẫn vắng như lần đầu tôi đến. Ông chủ nhà trọ thở dài, vì nếu con ông còn sống cũng bằng tuổi tôi. Tôi giật mình nhìn lên tấm ảnh gia đình. Cô gái thật đẹp nhưng một bên mắt là màu đỏ.

  9. Cô gái trong thư viện
  10. Hôm qua tôi đến thư viện để mượn sách. Tôi hỏi người chủ thư viện khu truyện kinh dị ở đâu, bà ta chỉ tôi đến khu cuối dãy, ngay trong góc, kề vào tường. Tôi đang tìm xem một số truyện thì thấy một cô gái rất dễ thương nhìn qua từ bên kia. Mắt chúng tôi chạm nhau rồi cô ấy cười. Tôi cố lấy can đảm để nói chuyện với cô ấy, nhưng cuối cùng chỉ lựa ra 3 cuốn sách rồi check out. Tôi nhát quá, đáng lẽ ra phải xin số phone cô ấy.


D Đ

  1. Đám cỏ dại
  2. Thật may, sau biến cố ấy mọi chuyện vẫn ổn. Tôi không biết tại sao bố tôi lại làm như vậy nhưng mọi chuyện đã qua thì nên để nó chìm vào quên lãng. Em gái tôi thật xinh, tôi và nó hay chơi cùng nhau dưới tầng hầm nhưng thật đáng buồn là càng ngày nó càng ghét tôi. Tôi cũng không biết tại sao nó lại ghét tôi đến nỗi tôi kể chuyện cho nó nghe mà nó cũng chả thèm cười 1 tiếng. Tôi đã cố kéo nó ra khỏi đó nhưng ko được.
    - Mặc kệ mày, tao đi đây - Tôi tức giận nói rồi đi lên phòng. Mẹ tôi thì lúc nào cũng buồn rầu rĩ, cả ngày chẳng nói chẳng rằng, tôi hỏi cũng ko thèm nói.
    - Tại sao ai trong căn nhà này cũng ghét tôi vậy? - Tôi hét lên rồi lên đi ngủ. 8h sáng ngày hôm sau, bố tôi đi từ trong nhà ra, tay cầm bó hoa. Tôi nghĩ: "Ông ta điên chắc, vườn nhà mình cây nào sống nổi?".  Tôi hỏi thêm: "Bố cầm hoa đi đâu vậy?"
    - Mày cút đi, thằng súc sinh! - Ông ta quát. Tôi tức giận lên nhà thu dọn đồ rồi ra đi ra khỏi nhà và thề rằng không bao giờ quay lại đó nữa. Vì có lẽ chính việc ông có người khác nên mẹ tôi mới buồn đến vậy. 20 năm sau, tôi trở về nhà vì nghĩ rằng chắc ông đã già và cần người con chăm sóc. Bởi nghĩ lại thì ông cũng là bố của tôi. Khi vừa về gần nhà tôi thấy xe cứu thương và cảnh sát đậu quanh nhà ông. Thằng Justin chạy ra nói: "Mày biết tin gì chưa? Bố mày bị giết đấy!". Cảnh sát cho biết ông bị giết bởi nhát đâm vào bụng lúc 8h sáng và tử vong tại chỗ. 1 người đi đường thấy ông chết ở cửa khi họ đi bộ thể dục qua. Cảnh sát cũng cho hay, không thấy dấu vết của vợ con ông sau khi ông bị giết. Tôi chợt nhận ra đám cỏ dại cũng đã um tùm từ bao giờ. 

  3. Đèn
  4. Tôi ngồi 1 mình trong nhà, đọc truyện ma, sợ vãi chả lụa nên bật hết đèn lên, từ đèn hành lang đến đèn cầu thang và đèn nhà tắm. Sau khi tôi tắm xong, tôi bật lại cái đèn nhà tắm. Bỗng nhiên cái cặp treo trên tường tự dưng rơi xuống. Chội ôi ghê vãi.

  5. Điều ước
  6. Một ngôi sao xuất hiện trước mặt một cô bé. “Ta sẽ biến điều ước của con thành hiện thực. Nhưng chỉ một thôi.” Ngôi sao nói. Cô bé khóc. “Hãy khiến tất cả mọi người trong gia đình con biến mất. Con vô cùng ghét họ.” Sáng hôm sau cô bé bước xuống phòng ăn dưới nhà, nhưng cha, mẹ và anh trai cô bé vẫn ở đó như thường lệ. Cô bé cảm thấy hối hận vì những gì đã ước. Đêm hôm đó ngôi sao lại xuất hiện. “Giờ con đã hạnh phúc chưa.” Ngôi sao nói. “Xin người hãy thu lại điều ước của con.” Cô bé nói. “Một khi điều ước đã được thực hiện thì không thể rút lại được.” Ngôi sao nói. Cô bé lại khóc.

  7. Đôi mắt
  8. doi mat quy du
    Đôi mắt

    Mọi người cảnh báo tôi rằng, đừng bao giờ dại dột nhìn vào đôi mắt vô hồn của hắn. Nhưng một lần lầm lỡ nhìn vào mắt hắn, để bây giờ tôi phải hối hận cả đời trong bốn góc tường, phải nếm trải cuộc sống cô độc một mình sau khi gia đình bị thảm sát dã man. Tôi chẳng nhớ gì cả, tôi chỉ biết gia đình tôi đã chết hết chỉ còn sót lại tôi. Kẻ tội nhân muôn đời hàm oan.

  9. Động đất
  10. Vùng tôi sống rất hay xảy ra động đất. Một lần, mẹ bảo tôi dọn ổ cắm điện sang một bên. "Có cái ổ cắm thôi mà cũng lôi thôi". Tôi đá nó một phát bay cái vèo. Sau đó, tôi có ý định mở mạng lên xem porn. Tôi cắm dây nguồn máy tính vào ổ điện và bật nó lên. Để đảm bảo an toàn, tôi xuống bếp lấy cốc nước (lấy cho vui thôi chứ chủ yếu là xem mẹ ở đâu). Tôi đặt cốc nước lên bàn và tận hưởng niềm vui cực lạc. Bỗng nhiên từ đâu ra mẹ gọi một phát "ĐI MUA NƯỚC MẮM CHO TAO". Thốt cả tim, tôi vội chạy đi mua cho bả. Một lúc sau, động đất xảy ra. Hình như tôi quên tắt web porn ở nhà thì phải...

  11. Đừng nhìn ra ngoài cửa sổ
  12. Khi tôi mười tuổi, tôi và đứa bạn thân (là con gái nhé ^^) thường hay qua nhà nhau ngủ chung vào mỗi cuối tuần. Bữa ấy là lượt của tôi sang nhà cậu ấy ngủ. Trong phòng của cậu ta có một chiếc giường tầng đặt đối diện với cửa sổ và tôi thì ngủ trên tầng trên của chiếc giường ấy. Thời điểm ấy, chúng tôi đang xem ti vi và từ cửa sổ phòng, tôi có thể thấy một dãy nhà và một hàng cây. Trời đã khá tối và không biết lý do tại sao tôi lại nhìn ra ngoài cửa sổ và chú ý vào cái cây gần nhất, tôi lúc đó có cảm giác như có ai đang nhìn mình. Thế rồi đột nhiên, tôi nhìn thấy một cái chân dài màu đen thò ra khỏi cái cây rồi biến mất! Tôi kêu nhỏ bạn và kể cho cậu ấy mọi thứ nhưng lúc cậu ấy nhìn ra ngoài thì không thấy gì! Từ lúc đó trở đi, tôi luôn cảm thấy ớn lạnh xương sống mỗi khi chúng tôi chơi gần những cái cây ấy.
    (creepypasta)


E Ê

  1. Email
  2. Vào một ngày, bạn trai tôi gửi cho tôi một đoạn video qua đường Email. Tò mò nên tôi quyết định xem nó. Video bắt đầu bằng cảnh anh ấy tự tử với một sợi dây thừng ở quanh cổ. Tiếp đến, anh ta nhảy xuống. Sau một hồi vật lộn, anh ta chết. Và video kết thúc ở đó.


F



G

  1. Giấc mơ kì lạ
  2. Có một đôi vợ chồng nọ sống cùng nhau. Bắt đầu từ một tháng gần đây, người chồng bắt đầu có những giấc mơ kỳ lạ lặp đi lặp lại như thế vào mỗi đêm. Ông còn không chắc là nó thực sự chỉ là một giấc mơ hay không. Giấc mơ ấy như thế này: Ông thức giấc vào nửa đêm. Rồi nhìn thấy một người,trông giống hệt ông,đang bám vào trần nhà. Người ấy xoay đầu qua để nhìn vào ông và nói vỏn vẹn mấy câu: "Có vẻ ông đã sống trên đời này quá lâu rồi phải không?Ông muốn đổi chỗ với tôi chứ?" Rồi điều ấy cứ lặp đi lặp lại đến nỗi mỗi buổi sáng, ông đã quen nói với vợ mình rằng: "Tôi lại nằm mơ thấy nó lần nữa." Vì việc không ai mong muốn này xảy ra mỗi đêm nên vợ ông bắt đầu cảm thấy lo lắng. Nhưng rồi một buổi sáng,ông thức dậy và những gì ông nói với vợ là:"Chào buổi sáng!" Điều này làm bà vợ rất ngạc nhiên,bà hỏi ông:"Ông không gặp giấc mơ đó nữa rồi à?" Người chồng trả lời: "Giấc mơ nào cơ?"

  3. Giếng
  4. Một ngày, tôi giết con em gái vì nó làm phiền tôi. Tôi ném xác nó xuống giếng. Sáng hôm sau tôi đến xem lại, cái xác đã biến mất. Năm năm sau, sau cuộc cãi lộn với thằng bạn, tôi đã giết nó. Tôi ném xác nó xuống giếng. Sáng hôm sau tôi đến xem lại, cái xác đã biến mất. Mười năm sau, tôi giết con đàn bà mang thai đứa con mà tôi trót dại trong một lần say rượu. Tôi ném xác nó xuống giếng. Sáng hôm sau tôi đến xem lại, cái xác đã biến mất. Mười lăm năm sau, do không ưa lão sếp, tôi đã giết lão. Tôi ném xác lão xuống giếng. Sáng hôm sau tôi đến xem lại, cái xác đã biến mất. Hai mươi năm sau, tôi giết bà già, vì bà phải nằm liệt giường nhưng tôi lại không muốn chăm sóc. Tôi ném cái xác xuống giếng. Sáng hôm sau tôi đến xem lại, cái xác vẫn chưa biến mất. Và ngày qua ngày, cái xác vẫn còn đó…


H

  1. Hẹp
  2. Đó là vào 1 đêm không trăng khoảng 2h sáng, hắn đi bộ. Con đường trong khu tập thể rất hẹp, chỉ đủ cho 1 người đi. Gã giật mình thấy có người mặc áo ba lỗ trắng ngồi bên đường. Hắn tự nhủ: "Giờ này còn ai ngồi đây?". Gã đi gần đến nơi thì vấp ngã, chới với và cố gắng không để mình chạm vào người đàn ông đó. "Phù, may quá không chạm phải, không khéo lại ăn đòn oan", rồi gã vui vẻ đi tiếp. Khi về tới nhà, sau khi khép cửa, gã nghĩ ra điều gì đó và lạnh toát sống lưng...

  3. Hỏng
  4. Cách đây không lâu, cái tai nghe giá 24.000 yên của tôi đột nhiên không hoạt động nữa. Tôi đã nghe nhạc quá lớn trong một thời gian dài, đột nhiên có thứ gì đó bị gãy và không còn một âm thanh nào phát ra. Quá tức giận, tôi ném mạnh cái TV xuống sàn nhà. Sự va chạm giữa TV và sàn nhà truyền đến giác quan của tôi. Tôi đang làm cái gì thế này? Cái TV đó giá tận 150.000 yên. Nhưng may thay, chỗ tôi ném TV xuống được lót thảm, tuy cảm nhận được sự va chạm nhưng tôi không hề nghe thấy tiếng rơi đập. Liệu nó có hỏng không nhỉ? Vừa nghĩ tôi vừa đập nhẹ vào nó. Nó vẫn phát hình như thường, nhưng lại không phát ra tiếng. Tốt thật! Giờ thì cái TV 150.000 yên cũng hỏng nốt. Hôm nay hình như hơi yên tĩnh. Có lẽ nhân cơ hội này tôi sẽ ra ngoài đi dạo một chút.

  5. Hung khí
  6. Đôi lúc tôi chẳng hiểu cảnh sát ngày nay làm những gì nữa, hình như họ chẳng bao giờ phá nổi một vụ án nào hết. Tôi sống trong một thành phố tệ nạn và gần đây mọi chuyện càng ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Tuần trước, gần nhà máy chỗ tôi làm việc đã xảy ra một vụ án mạng. Một phụ nữ trẻ đã bị đâm chết bởi một cái dùi đục đá, mà không phải dùi đục thông thường đâu nhé, cán của nó có hình đầu lâu xương chéo hẳn hoi! Mọi người sống trong khu đang cực kì hoảng loạn. Dù là thành phố lớn nhưng ở đâu mọi người cũng bàn tán về vụ án mạng này. Thông tin chi tiết bị cảnh sát bưng bít đến mức tối đa. Mẹ tôi đang sống cùng tôi, giờ bà rất sợ ra ngoài buổi tối. Tôi đã bảo mẹ yên tâm nhưng bà khăng khăng nói rằng cảnh sát sẽ chẳng bao giờ phá được vụ này đâu. Họ thậm chí còn chưa tìm được món hung khí nào để lại cơ mà, cảnh sát thời nay thật kém cỏi.


I



J



K

  1. Kẹo dẻo
  2. Tôi đã từng có một người em trai. Ký ức duy nhất của tôi về nó là khi tôi chia sẻ với nó những viên kẹo dẻo mà tôi được cho trong bữa tiệc trà. Dù vậy, em trai tôi đã qua đời khi mới chỉ một tháng tuổi. Em ấy vẫn sẽ sống mãi trong tim chúng tôi.


L

  1. Làn gió...
  2. Có một bé gái đang đi trên đường. Trông cô bé có vẻ yếu đuối và dễ bị bắt nạt. Có một bà lão đang đi về phía cô bé. Bà ta trông rất ác độc và giống như những mụ phù thủy trong truyện cổ tích. Bà ta nói với cô bé: "Ăn kẹo hay chết?" Máu nhỏ giọt... bé gái lại đi. Làn gió cuốn theo những chiếc lá...

  3. Liếm tay
  4. Một cô gái trẻ đẹp một ngày nọ phải ở nhà một mình cùng với con chó nhà thân cận. Lúc này, trời đã tối và trên bản tin thời sự nhà chức trách đang ra thông báo về một tên sát nhân đang lẩn khuất trong khu vực dân cư mà cô đang sống. Tối hôm đó, cô gái cẩn thận khóa chặt mọi cửa nẻo, từ cửa chính đến cửa sổ, duy chỉ có ô cửa nhỏ dưới tầng hầm là chưa đóng. "Thôi chắc không sao đâu, cửa đó nhỏ quá mà". Cô bèn để nó như vậy, chỉ khóa cánh cửa dẫn xuống tầng hầm và đi thẳng lên phòng ngủ...
    Như mọi hôm, con chó trung thành lại rúc vào dưới giường, bảo vệ cô qua đêm... Trong đêm đen tĩnh mịch, cô chợt tỉnh giấc bởi tiếng nước nhỏ giọt vọng lại từ phía nhà tắm. Nửa mê nửa tỉnh, cũng chả muốn phải xuống giường để khóa vòi nước mà mất đi giấc ngủ ngon, như thói quen, cô bất giác đưa tay xuống rờ vào đầu con chó cưng, cảm nhận cái liếm ấm áp thường lệ của nó rồi an tâm ngủ tiếp... Nhưng lại một lần nữa cô tỉnh giấc vì tiếng nước rỉ rả khó chịu đó, và lại đưa tay xuống giường, con chó vẫn ở đấy, liếm bàn tay cô chủ. Cô cảm thấy và tiếp tục yên giấc... Trằn trọc, khó ngủ vì tiếng nước rỉ rả phiền toái lúc giữa đêm ngon giấc, cô mệt mỏi bước xuống giường, uể oải và thầm bực tức lê bước về phía nhà tắm. Càng tới gần nhà tắm, tiếng nước nhỏ giọt càng trở nên rõ ràng. Cô chậm chạp đẩy cửa nhà tắm, lúc này tối như mực, cô bèn bật đèn lên... Chào đón cô gái là một cảnh tượng man rợ, xác con chó cưng bị treo lủng lẳng trên cái vòi nước, máu rỉ ra từ vết cắt trên cổ chú chó nhỏ từng giọt, từng giọt xuống bồn tắm đỏ thẫm. Hoảng loạn, nhưng cô chợt nhận ra trong gương có gì đó rất lạ. Cô gái liền quay ra đằng sau, và nhận ra một dòng chữ viết bằng máu ở trên bức tường phòng tắm:
    "Con người cũng biết liếm tay đấy..."
    (creepypasta)


M

  1. Ma có thật
  2. Tôi nghĩ rằng ma có thật. Khi tôi còn nhỏ tôi thường thấy một cô bé khác mà tôi gọi là chị. Chúng tôi sống cùng nhau, và chị ấy luôn mặc những bộ đồ bẩn thỉu giống tôi. Nhưng rồi một ngày, tôi không thấy chị ấy nữa. Cha mẹ thắng sổ số. Họ nói rằng cô gái đó là do tôi tưởng tượng ra vì gia cảnh quá bần hàn. Giờ gia đình chúng tôi rất hạnh phúc. Nhưng có vẻ như tiền thắng sổ số sắp hết.

  3. Máy ảnh chụp ma
  4.  “Chúng ta sẽ chụp vài tấm ảnh ma” - Chúng tôi tuyên bố và lên đường đến 1 nơi được cho là có ma. Nhóm chúng tôi có 4 người (4 tên ngu ngốc), và, cùng với 1 chiếc máy ảnh kỹ thuật số, 1 chiếc điện thoại di động, chúng tôi chụp lại mọi ngóc ngách trông có vẻ đáng ngờ. Khi về nhà, chúng tôi lập tức kiểm tra đống ảnh trên máy tính nhưng không hề có tấm nào chụp lại được dù chỉ 1 bóng ma lờ mờ nhất. Và chúng tôi đã chụp gần như 1 trăm bức ảnh như thế. Với sự thất vọng, tôi lấy 1 tấm ảnh có đủ cả 4 người trong đó (đều trông có vẻ ngu ngốc ) và dùng Photoshop, chèn vào đó khuôn mặt của 1 con ma thật sự đáng sợ. Một bức ảnh ma giả, đã được làm ra thành công. Tôi đưa nó cho 1 người bạn khác xem và cậu ấy nói rằng: “Cậu…nó có thật…” Rồi cậu ta trở nên tái nhợt . Đồ ngốc.

  5. Máy ảnh tiên tri
  6. Tôi vừa mua được 1 chiếc máy ảnh được cho là có thể ” chụp được diện mạo của 1 người trong 10 năm sau”. Tôi chụp cho chính mình 1 kiểu , nhưng tấm ảnh lại chẳng có gì trong đó. “Cái gì? Nó hỏng rồi. ” Rồi tôi chụp cho bạn tôi 1 tấm. Tấm ảnh cho thấy cậu ta giống hệt 1 gã ăn mày. Giờ thì tôi thực sự lo cho tương lai cậu ta.

  7. Mất trí
  8. Tôi là Sarah. Có lẽ cuộc đời tôi không có mấy đặc biệt bởi vì tôi bị mắc căn bệnh mất trí nhớ tạm thời từ hồi 14 tuổi. Bố mẹ tôi bị giết hại 1 cách dã man vào 1 đêm bởi tên cướp đâm hàng chục nhát vào bụng họ. Tôi thường bật khóc sau mỗi lần nhớ ra những gì tôi đã quên. Hằng ngày sau khi tan học tôi vẫn hay mời những người bạn của tôi đến nhà chơi và ngủ qua đêm. Nhưng họ thật tàn nhẫn khi đến sáng hôm sau bỏ đi không hề gửi 1 lời nhắn hay chí ít là nhắc máy điện sau mỗi lần tôi gọi điện.Tôi buồn bã và đi xuống bếp kiếm gì đó ăn.Sực nhớ còn miếng bít tết mới mua,tôi đi ra lấy dao để thái... Tôi bật khóc.

  9. Mơ ngược
  10. Tôi đã gặp một cơn ác mộng. Trong giấc mơ, ai đó đã cố gắng để siết cổ tôi. Bộ mặt của kẻ tấn công mờ như nó được bao phủ trong sương mù vậy. Do đó tôi không thể nói được đó là ai. Tôi cố gắng thoát khỏi đôi tay ấy nhưng đành bất lực. Tôi chỉ cảm thấy ý thức của mình từ từ biến mất... Tôi tỉnh giấc trong tình trạng mất đi hoàn toàn ý thức của mình - y như trong giấc mơ. Tình cờ, tôi cảm thấy được cổ mình. Mồ hôi bắt đầu tuôn ra. Nếu tôi tìm thấy được một số dấu tay trên cổ của mình thì nó sẽ trở thành một phần của một câu chuyện ma - tôi nghĩ, rồi tôi đi vào phòng tắm để cởi quần áo ra. Rồi khi nhìn vào gương, tôi như đóng băng. Chúng đã ở đó. Các dấu tay màu tím. Nhưng nó không phải trên cổ của tôi, mà là trên cổ tay tôi.

  11. Mời vào
  12. Tôi đang đi lạc trong một vùng sa mạc hoang vu, tôi đang rất đói và khát. Tình cờ, tôi thấy một nhà hàng cũ đã đóng cửa. Tôi đánh liều gõ cửa, một tiếng vọng vang ra: "Hết thức ăn rồi, nếu nghỉ qua đêm thì được". Tôi đang rất mệt nên sao cũng được. Từ trong nhà hàng bước ra một người phụ nữ trung niên xinh đẹp đón tôi vào phòng của mình. Đang ngon giấc bỗng tôi nghe thấy tiếng xe ôtô, hình như có người gõ cửa. Trong quán chỉ vọng ra một tiếng: "MỜI VÀO".


N

  1. Nắm tay
  2. Tôi là một nữ sinh trung học, không đặc biệt, mà cũng không có gì để đặc biệt, cuộc đời tôi vốn dĩ là những chuỗi ngày đau khổ. Nhưng không hiểu sao, bố mẹ tôi lại nhốt tôi vào một nơi chật chội, khó thở. Ban đầu, tôi còn nghe thấy tiếng khóc ở đâu đó. Và điều cuối cùng tôi nhớ được là mình đang nắm tay những người bạn gái khác ở trường học.
    Vù..ù..ù...

  3. Người bạn mới
  4. Nhà tôi có rất đông người. Bố, mẹ, chị cả, chị hai, tôi và nhiều người mà tôi không quen biết. Hai chị của tôi đều đã đi đại học và chỉ còn mình tôi ở nhà cùng với bố mẹ. Và một lần, khi tôi đến lớp, tôi thấy một học sinh đang ngồi nhìn cửa sổ. Cậu ta không nói năng gì và có làn da hơi nhợt nhạt. Tôi nghĩ đó là cậu học sinh mới mà cô giáo nói lúc trước. Nhưng điều đặc biệt hơn, cứ như cả lớp không thèm ngó ngàng gì tới cậu ta vậy, và chỉ có mỗi mình tôi là để ý tới cậu ta. Có lẽ tôi nên làm gì đó. Khi về tới nơi, bố mẹ bảo họ không nhìn thấy một người trong nhà. Họ đã rất lo lắng và sợ hãi, miệng còn lẩm bẩm mấy câu gì đó, tôi nghĩ là "không thể để ai thấy...". Nhưng đó là chuyện của họ phải không? Vài ngày sau, tôi rủ cậu bạn đó tới nhà của tôi chơi. Nhưng... khi bố mẹ tôi thấy mặt cậu ấy, họ đờ người ra. Và hình như... tôi còn nghe thấy họ nói: "Chính... là nó" một cách run rẩy. Tôi cũng dần nhận ra khi máu từ trên trần nhà... Tôi quay sang nhìn đứa bạn.

  5. Người lính
  6. Một người lính Mỹ chiến đấu ở Iraq gọi điện cho bố mẹ báo rằng cậu ta sắp trở về, bố mẹ vô cùng mừng rỡ. Cậu ấy nói muốn cho một người bạn của mình ở nhờ nhà. Cậu bạn đó đã không còn chân tay do chiến tranh. Tuy nhiên, bố mẹ lại không đồng ý, cho rằng nuôi một người ăn hại như vậy thật phiền phức. Người con cúp máy luôn. Hôm sau họ nhận được tin cậu con trai đã tự sát.

  7. Người phụ nữ lạ
  8. Tôi đang trong nhà tắm thì nghe tiếng bước chân ngoài phòng khách. Ra khỏi nhà tắm, tôi ngạc nhiên thấy một người phụ nữ lạ đang đứng giữa phòng. Bà ta mặc bộ đồ cũ kĩ, tóc dài rối bời buộc cẩu thả sau lưng, khuôn mặt mệt mỏi, hốc hác như vừa từ xa đến. Là một người thân của bạn tôi à? - Bác tìm ai ạ? Người phụ nữ nhìn tôi bằng đôi mắt vô hồn, đôi môi khô khốc nhếch lên: - Tìm cậu. Tôi nghĩ bà ta đã nhầm, tôi không quen bà ta. - Xin lỗi, cháu không quen bác. Người phụ nữ vẫn nhìn tôi, lẩm bẩm: - Tìm cậu. Tôi bắt đầu thấy kì lạ, nhưng vẫn khá yên tâm. Bà ta không mang vũ khí, hơn nữa sức bà ta chắc chắn không làm gì được tôi. Tôi lịch sự nói: - Chắc bác nhầm rồi, bác có thể hỏi người khác. Tôi tiến đến cửa phòng định mở cửa ra hiệu đuổi khách. Và tôi biết thế nào là sợ hãi cực độ, bà ta quả thật đến tìm tôi.

  9. Nhà cầu bị ám
  10. Tôi đang trên đường về nhà tối qua thì tôi thấy đau bụng , đành phải dùng tạm cái nhà cầu gần đó , tởm vãi ! Xung quanh khu này toàn là nhà bỏ hoang , KINH !!!! Tôi mở cửa đi vào nhà cầu , 2 bên tường có những dòng Grafiti nguệch ngoạc , bên trái thì ghi "Nhà cầu này bị ám" , bên phải là "Dòng chữ này sẽ thay đổi" , nhìn cũng có vẻ ghê ghê , mà thôi kệ mắc quá , đặt đít xuống ị cái đã . Phù ! ra được thoải mái làm sao . giờ ngồi nhìn lại trên tường để coi có gì lạ hay ko ! Haha , bên trái vẫn là "Nhà cầu này bị ám" , bên phải vẫn là "Dòng chữ này sẽ thay đổi" , thay đổi hả ? thay đổi cái đệt nè

  11. Nhà có 2 chị em
  12. Gần nhà tôi có 2 chị em gái và một người mẹ cùng sống với nhau. mọi chuyện chẳng có gì nếu như bất chợt bà mẹ qua đời. Và trong đám ma của bà có một người con trai đến viếng. Cô em gái đã phải lòng chàng trai đó, trong cả buổi tang, cô gái chỉ chăm chú nhìn chàng trai. Sau đám tang chàng trai biến mất không để lại 1 dấu vết. Thế rồi, sau đám tang của bà mẹ 2 ngày, chúng tôi bàng hoàng nhận được tin người con gái cả đã bị giết chết.

  13. Nhà mới
  14. Gia đình tôi gồm 3 người: Tôi, bố và mẹ. Chúng tôi vừa mới chuyển đến đây cách đây khoảng 3 tuần. Khi mới dọn đến, có người bảo ngôi nhà này bị ma ám nhưng tôi không để tâm lắm... Ngôi nhà này gồm 2 tầng, bố mẹ tôi ở tầng dưới, còn tôi ở tầng trên. Dù là ở tầng trên, nhưng tôi vẫn có thể nghe thấy những tiếng động ở tầng dưới. Tôi hy vọng cuộc sống mới này sẽ giúp mẹ tôi bỏ được tật xấu phải nghe thấy tiếng tivi mới ngủ được. . . Vào một đêm, khoảng 23:59, khi bố tôi đã ngủ say ở ngoài ghế salon và tôi chuẩn bị bước lên giường, tôi nghe thấy ai đó gọi tên mình bằng giọng run run đáng sợ. Tôi nghĩ đó là mẹ, nhưng giờ này thì mẹ tôi chắc hẳn đã ngủ... Tôi im lặng 1 phút, không gian yên tĩnh đến đáng sợ... Là do tôi hoang tưởng, hay đúng là có người gọi tên tôi nhỉ? Nhưng giờ đã là 24:00... và tiếng gọi càng ngày càng rõ hơn.

  15. Nhà ngoại cảm
  16. Con tôi là một nhà ngoại cảm. Nó mới 2 tuổi, nó cứ chỉ vào ai là người đó chết. Một lần nó chỉ vào hàng xóm, 3 ngày sau ông ấy đột quỵ. Lần khác, nó chỉ vào tờ tạp chí phim. Diễn viên đó 2 ngày sau bị tai nạn chết. Hôm qua, tôi thấy thằng bé chỉ vào màn hình tivi, tôi bật lên thì thấy có tổng thống đang phát biểu. Tổng thống sắp chết à? Khó tin nhưng con tôi không thể sai được.

  17. Nhật kí
  18. Tháng 8 năm 1904, tôi phát hiện trong nhà có một quyển nhật ký kỳ lạ. Xin nói rõ, ngôi nhà này là do người vợ cũ của tôi chọn và mua 6 năm trước, nhưng cô ấy và hai đứa con gái của tôi đã qua đời trong một tai nạn trên biển cách đây 2 năm. Hai đứa con của tôi được tìm thấy hai ngày sau đó ở hai bờ biển khác nhau, nhưng chúng đều đã chết. Mấy ngày trước, tôi mời thợ sửa chữa đến để tân trang lại căn phòng của vợ mình, và họ phát hiện ra trên trần nhà có giấu một cuốn nhật ký. Bút tích trong cuốn sổ đúng thật là của vợ tôi, khi mở ra tôi đọc được những dòng chữ này: Ngày 15 tháng 7: Từ ngày hôm nay em và anh bắt đầu chung sống rồi. (Đó là ngày cưới của vợ chồng tôi.) Ngày 21 tháng 9: Vì có chồng yêu nên mới có em ngày hôm nay. Ngày 9 tháng 12: Dù chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ luôn ở bên chồng. Ngày 23 tháng 2: Sắp rồi. Ngày 29 tháng 2: Anh hiểu chứ, chồng yêu? Tôi quá sợ hãi và chuyển nhà đi một nơi rất xa ngay sau đó.

  19. Nhìn xuống
  20. Trời đang mưa, còn tôi đang đứng ở trên cao. Tôi nhìn xuống và thấy tôi ở dưới đó. Tôi nhìn xuống một lần nữa và thấy người mẹ đã mất của tôi ở dưới đó. Tôi quay lại và chẳng còn ai ở đó nữa. Nước mắt tôi bỗng nhiên ứa trào...

  21. Những bức chân dung
  22. Có một thợ săn, sau một ngày dài săn bắn, lạc giữa một khu rừng mênh mông. Nhận ra trời bắt đầu tối và đã kiệt sức, ông quyết định đi theo một hướng cho đến khi ông nhận ra những tán lá càng lúc càng khép sâu vào nhau hơn. Sau vài giờ ông tìm thấy một cabin cũ giữa một bãi đất trống. Thấy trời đã quá tối, ông quyết định ở lại đó cho ban đêm. Ông đi đến và thấy hé mở cánh cửa. Không ai bên trong. Người thợ săn thả mình phịch xuống giường, quyết định sẽ giải thích với chủ nhân vào sáng hôm sau. Khi nhìn xung quanh bên trong cabin, ông đã ngạc nhiên khi thấy các bức tường được trang trí bởi các rất nhiều bức chân dung, tất cả đều được vẽ chi tiết đáng kinh ngạc. Không có bức nào là không có vẻ nhưng đang nhìn xuống ông, biểu hiện mặt thì đầy thù hận và ác ý. Nhìn lại, ông cảm thấy càng khó chịu. Cố gắng không phải nhìn vào một vài bộ mặt đáng ghét, ông quay lại để đối mặt với bức tường, và kiệt sức, ông rơi vào giấc ngủ không hề ngắt quãng. Sáng hôm sau, người thợ săn thức dậy, ông xoay người, chớp mắt trong ánh sáng mặt trời bất ngờ. Nhìn lên xung quanh, ông phát hiện ra rằng các cabin không có bức chân dung nào, chỉ có những ô cửa sổ.


O Ô Ơ

  1. Ông già ăn xin
  2. Trong một lần đi xe buýt, tôi thấy một ông già ăn xin đứng ở bến xe. Ai đi qua ông cũng nói vào tai họ. Một bà béo đi qua, ông nói "Lợn". Trời, xúc phạm người ta như thế mà cũng xin tiền. Một người đàn ông đến, ông nói "Người". Chẳng phải người thì là gì? Người khác đi qua, ông nói "Trẻ con". Trẻ con? Liên quan sao? Ông già này lạ thật. Đứng một lúc, tôi vào quán ăn gần đó, gọi đĩa salad quan sát tiếp rồi ra xem ông ta nói gì về mình. "Rau" - ông ấy nói.


P



Q

  1. Quái vật
  2. Dạo gần đây lũ trẻ con làng tôi hay nói về 1 con quái vật giống như người có bộ da cháy đen và mái tóc dài quét đất. Chúng nói là con quái vật là do con bé đầu làng bị mất tích non nửa năm nay biến thành. Dám cá con quái vật ấy là do người lớn bịa ra để dọa bọn chúng mà thôi, vì theo như chúng kể thì đầu con quái vật ấy còn nguyên.


R

  1. Rêu
  2. Có một đôi trai gái cùng nhau đi dạo trên bờ sông. Đột nhiên cô gái trượt chân ngã xuống sông, anh người yêu vội vàng nhảy xuống theo để cứu nhưng không cứu được. Mấy năm sau anh ta trở lại chỗ bờ sông ấy thì gặp một ông già đánh cá. Anh ta thấy mấy con cá ông già câu lên đều rất sạch sẽ, không có rong rêu liền hỏi ông ta tại sao. Ông già trả lời: "Con sông này vốn chưa bao giờ có rong rêu cả". Nghe thấy vậy anh ta liền khóc lóc thảm thiết rồi nhảy xuống sông tự tử.

  3. Rượu
  4. 3 người vợ tôi đã mất. Tin nổi ko ? Để tôi kể cho, rượu rất nguy hiểm. Vợ đầu tiên là một ả nghiện rượu, chết vì ngộ độc rượu. Vợ thứ hai cũng rất thích rượu và cũng chết do uống quá nhiều. Vợ thứ 3 thì lại chết kiểu khác. Cô ấy bị gẫy cổ do ngã cầu thang. Cô ấy không bao giờ uống rượu bia gì.


S

  1. Sát nhân ở đâu
  2. Sát nhân hiện đang ở đâu đó quanh đây.
    1. Cậu bé đi ngang qua ngôi nhà cuối phố X phát hiện mấy mẩu dây lõi đồng.
    2. Lão nát rượu mấy hôm nay không bén mảng tới phố X nữa.
    3. Cuộc gọi đến 911 chỉ đổ duy nhất một lần.
    4. Con dao đẫm máu nhưng không phải là máu người mà là máu con vật nào đó. Có lẽ là máu Mèo.
    5. Chủ nhân của ngôi nhà cuối phố X là một bà lão.
    6. Xác nạn nhân là một ông lão.
    Đây là chuỗi các sự việc.

  3. Soi gương
  4. Cô ấy chết do bệnh tim tái phát. Người nhà phát hiện cô ấy gục trên bàn, gối lên quyển nhật ký còn đang mở ra của cô ấy. Khi đọc lại những dòng cuối cùng của quyển nhật ký, người ta thấy có đoạn viết: "Ngày 28/3/2003: Hôm nay sinh nhật mình nên về nhà hơi muộn. Về đến phòng, mình liền kiểm tra món quà sinh nhật mà anh đã tặng mình khi nãy. Wow! Một chiếc áo thun có in dòng chữ "I LOVE U" ở phía trước. Không chờ đợi thêm, mình mặc ngay chiếc áo và đứng trước gương soi. Chiếc áo rất kute. Mình đã nhìn rất lâu vào dòng chữ "I LOVE U" được phản chiếu qua gương một cách rõ ràng. So happy. Cũng quá 12h rồi, đi ngủ thôi."

  5. Sợ
  6. Một kẻ xấu dẫn một cô bé 8 tuổi đi sâu vào rừng cô bé nói: "cháu sợ lắm, sợ lắm!" và bắt đầu khóc tên kia trả lời: "sợ à? ta còn sợ hơn bé nữa cơ, vì ta sẽ phải về nhà một mình"

  7. Súp Miso
  8. Mẹ chồng, người đã qua đời cách đây một năm, là một người rất hiền lành,ấm áp và tao nhã. Bà thậm chí còn rất tốt với con dâu. Nhưng bố chồng, là một người hoàn toàn trái ngược. Ông khá là độc đoán và bướng bỉnh. Ông luôn tìm cách bắt bẻ con dâu, luôn la rầy cô mặc dù cô đã cố hết sức để làm ông vui lòng. Đặc biệt, ông luôn đòi hỏi cao với món súp miso*. "Không đời nào thứ này lại đòi sánh bằng với món súp tuyệt với của vợ tôi được. Cô là một đứa ngu ngốc mà chẳng bao giờ có thể học được cách nấu ăn!" -Ông ta kếu lên. Một ngày nọ, khi cô con dâu trở nên vô cùng tức giận đến nỗi cô đã phun một ít thuốc trừ sâu vào tô súp của ông. Sau khi ăn, ông chợt la lên: "Đúng rồi! Vị tuyệt hảo này đây! Đúng cái vị mà vợ tôi thường làm!"


T

  1. Tay ở cửa sổ
  2. Ở một trường cấp 3, nơi học sinh học thể dục, cứ 6h lại có 1 cánh tay vẫy vẫy ở cửa sổ. Một học sinh thấy vậy liền đi vào trong khu vực đó. Ngày hôm sau học sinh đó mất tích. Ngày hôm sau nữa có 2 cái tay vẫy vẫy ở cửa sổ..

  3. Tên cướp
  4. Tôi và vợ có một chuyến bay từ HN vào SG. Đang nghỉ trên khách sạn thì có tiếng ồn. Cảnh sát nói có 1 tên giết người đang ở lầu 2. Tôi và vợ đang ở tầng 3 mà cầu thang thì bị khoá. An toàn rồi. Chúng tôi lại nghỉ tiếp. Hi vọng họ bắt đc hắn

  5. Thịt
  6. Đây là những gì tôi nghe được từ bạn tôi. Một hôm, cậu ấy được mời đến dự bữa tối tại nhà một người bạn; người bạn này theo một tôn giáo kỳ lạ. Ở bữa ăn, cậu ấy được mời một món thịt, nhưng dù thế nào chủ nhà cũng không chịu nói đó là món thịt gì. Cậu ấy nghi ngờ rằng đó là thịt người. Nhưng sau khi ăn miếng đầu tiên, thì cậu ấy dám chắc đó không phải thịt người. Tôi tự hỏi không biết món thịt đó là món thịt gì?

  7. Tiếng khóc
  8. Có một anh kia ngủ cùng gia đình mình, nửa đêm đang ngủ thì bật dậy đi vệ sinh, thật kì lạ là vợ con anh đã biến mất tự lúc nào, anh không quan tâm lắm, trước mắt cứ giải quyết đi đã. Sau khi xong xuôi, anh bước ra hành lang thì nghe tiếng khóc tỉ tê của vợ ở phòng khách, anh vội chạy ra, từ đằng xa, anh thấy nhiều người ..... Chạy ngang qua tấm gương ở hàng lang, bỗng dưng anh dừng lại, té xuống đất, miệng anh cứng đờ không thốt nên lời. Đột nhiên, anh không ra phòng khách nữa mà quay lại phòng ngủ. Vừa đi tới cửa, nhìn lên giường, anh sững người ngồi bệt xuống, khóc nức nở, khóc còn to hơn cả vợ mình ..... Nhưng không ai nghe.

  9. Tình cảm vợ chồng
  10. Lúc tôi đang trên đường về thì ở nhà vợ tôi bị một tên trộm tấn công, may mắn thay cô ấy đã dùng con dao làm bếp đâm chết hắn. Cảnh sát nói rằng đây rõ ràng là hành vi tự vệ chính đáng. Khi tôi đến đồn đón vợ tôi về, cô ấy nói: “Nghe tiếng chuông cửa nên em cứ tưởng anh về, ai ngờ vừa mở cửa ra thì một gã bịt mặt đã xông ngay vào nhà!” “Chắc là em sợ lắm phải không, giờ thì ổn rồi.” Tôi vừa nói vừa ôm cô ấy vào lòng.

  11. Tình yêu của người mẹ
  12. Một buổi tối, một cặp vợ chồng đang lái xe thì thấy có một người phụ nữ đứng giữa đường, đang vẫy tay về phía họ. Người vợ bảo chồng cứ tiếp tục lái đi, nhưng anh chồng lại quyết định lại xem có chuyện gì, đề phòng trường hợp có ai đó bị thương. Khi đến gần, họ thấy người phụ nữ mang nhiều vết trầy xước và bầm tím trên mặt. Cặp vợ chồng bèn dừng lại để tìm cách giúp đỡ. Người phụ nữ đó nói rằng gia đình cô ta, 3 người bị tai nạn xe hơi và chồng con cô ấy vẫn bị kẹt lại trong xe. Người chồng đã chết nhưng đứa con vẫn còn sống thoi thóp. Anh chồng kia xuống xe, bảo người phụ nữ ở lại với vợ mình và đi cứu đứa bé. Trong chiếc xe nát bươm, anh thấy 2 xác người ở ghế trước nhưng không chú ý lắm, anh kéo đứa bé trong xe ra và mang nó về cho mẹ nó. Khi trở lại, chỉ có vợ anh ở đó, anh hỏi thì cô ấy bảo rằng người phụ nữ kia đã theo anh ngay khi anh rời đi....

  13. Trò chơi
  14. Một đêm nọ bị mất điện, 4 cậu sinh viên cùng phòng rủ nhau chơi trò gọi ma học được trên mạng. Trong đêm tối, 4 người đứng ở 4 góc phòng, rồi lần lượt từng người đi theo chiều kim đồng hồ đến chạm vào tay người đứng ở góc phòng bên cạnh. A đến chạm vào B, B đến chạm vào C, C đến chạm vào D, D đến chạm vào A. Cứ như vậy đến lúc họ chơi mệt thì trời đã sáng. Lúc cả nhóm đang ngồi nghỉ thì một người bỗng sực nhớ ra điều gì đó rồi hét lên kinh sợ.

  15. Tuổi
  16. Một ngày nọ, tôi bắt một chuyến tàu điện ngầm để về nhà. Khi ấy chỉ còn khoảng 10 phút nữa là đúng 12 giờ đêm. Đi được một đoạn thì tàu dừng lại ở trạm kế tiếp và một người đàn ông bước lên tàu. Sau khi cửa đóng lại, người đàn ông nọ như sực nhớ ra điều gì đó, bắt đầu nhìn dáo dác những hành khách xung quanh. Anh ta nhìn tôi và hỏi, “Xin lỗi vì mạo muội, nhưng cho tôi hỏi có phải năm nay cậu 28 tuổi không?” “Đúng vậy, nhưng sao anh biết?”, tôi ngạc nhiên hỏi lại. Nhưng anh ta không trả lời, mà tiếp tục vội vàng hỏi người bên cạnh. "Năm nay anh 45 tuổi phải không?" "Ừ..." "Có phải bà 62 tuổi không?" "Sao cậu biết?" Cứ như vậy, người đàn ông nọ hỏi hết những hành khác có mặt trong toa tàu. Dường như anh ta sở hữu một năng lực đặc biệt, chỉ nhìn người vào người khác là có thể biết được tuổi của họ. Từ đó đến khi tàu tới bến còn khoảng 15 phút, toàn bộ hành khác bao gồm cả tôi đều rất kinh ngạc trước khả năng khác thường của người đàn ông kia, ai nấy đều nhìn anh ta bằng ánh mắt vừa tò mò vừa có phần sợ hãi. Cho đến khi anh ta hỏi người cuối cùng có mặt trong toa tàu - một người phụ nữ. "Năm nay chị 50 tuổi phải không?" "Đúng vậy, nhưng chỉ còn 5 phút nữa là tôi bước sang tuổi 51 rồi." Người phụ nữ kia trả lời. Nghe xong anh ta mặt mày tái mét, toàn thân cứng đờ không nói được câu nào nữa.


U Ư



V

  1. Vô dụng
  2. Đã bao giờ bạn nằm thật yên trên giường vào buổi tối, hoàn toàn tĩnh lặng, và khẽ lắng nghe "âm thanh của ngôi nhà" chưa? Những tiếng cọt kẹt và rên rỉ như thể bố mẹ bạn đang trú ngụ bên trong căn nhà.
    Nhưng không vậy.
    Chính là chúng. Tôi không thể kể được chính xác chúng là gì vì không có ai còn sống sau khi gặp chúng để mà kể cả. Nhưng chúng ở đó, trong nhà bạn. Đúng vậy, chính là chúng. Chúng lặng lẽ đợi, trong các hành lang, ẩn nấp trong các cái tủ tối, vì chúng không thể chịu được ánh sáng. Ngay cả những giọt ánh sáng nhỏ nhoi của đêm trăng cũng có thể làm chúng len lỏi vào nhà bạn. Thường thì, chúng sẽ lớn hơn, mạnh hơn, và song song với việc đó, chúng đói khát hơn. Và ánh sáng không thể giam giữ chúng mãi.


W



X



Y



Z




- Sưu tầm trên mạng -

Cryptic - Những câu chuyện ngắn hại não (updating)

Tôi đã có thằng bạn thân như thế
Tôi đã có thằng bạn thân như thế

Tôi đã có thằng bạn thân như thế

Câu chuyện tình cảm khá hay và buồn, mình đọc trên haivl copy lại để mọi người đọc.
Chuyện tình cô gái ngủ đứng
Chuyện tình cô gái ngủ đứng

Chuyện tình cô gái ngủ đứng

Câu chuyện về một con gấu chó
Câu chuyện về một con gấu chó

Câu chuyện về một con gấu chó

Bạn có biết là những thiên tài như Các-mác, Lênin, Napoleon, Balzắc,... đều nổi tiếng là những người đọc sách thần tốc?
Ví dụ: Napoleon đọc được 2000 từ trong vòng một phút, văn hào Balzắc đọc một cuốn tiểu thuyết vào trăm trang chỉ trong vòng nửa giờ đồng hồ, còn V.I. Lênin thì người đã đọc nhiều và đọc nhanh tới mức “khủng khiếp”. Cách đọc của Người không đọc từ dòng này qua dòng khác mà là lướt từ trang này qua trang khác, nhanh chóng nắm nội dung một cách chính xác, thế mà khi cần vẫn thuộc từng câu, từng chữ của những vấn đề quan trọng trong cuốn sách.

Nhung chu y khi doc sach
Những kỹ năng cần thiết khi đọc sách

Rõ ràng là đọc và đọc sách báo tài liệu trong mọi thời đại, ở mọi lúc, mọi nơi không chỉ là khả năng thể lực, là thói quen lao động trí óc đơn thuần mà phải được xem như một khả năng dẫn tới hoạt động sáng tạo của trí óc gắn liền với việc xử lý thông tin và đưa ra các giải pháp cần thiết. Nó đã thực sự đóng vai trò quan trọng trong quá trình gián tiếp hay trực tiếp thúc đẩy sản xuất phát triển.
Đôi lúc bạn sẽ phải đối mặt với một chồng sách vở dày kín chữ, làm thế nào để nạp chúng vào đầu?
Rõ ràng trong thời đại công nghệ thông tin ngày nay thì ai có nhiều thông tin hơn, người đó sẽ là người chiến thắng. Các nhà khoa học thống kê rằng hiện nay, trên thế giới cứ 10 đến 15 năm thì khối lượng thông tin tăng gấp đôi, và bạn thử hình dung cứ mỗi phút có khoảng 5-7 nghìn trang sách ra đời! Chỉ trong nửa thế kỷ qua, khối lượng sách in đã tăng lên 4 đến 5 lần, song đó chưa phải giới hạn. Các nhà bác học tính rằng, cứ đà này thì trong khoảng vài thập kỷ nữa, quả đất của chúng ta sẽ được phủ một “tấm chăn giấy” dày tới... nửa mét. Do khao khát tri thức, đội quân đọc sách báo cũng tăng lên ghê gớm. Ở một nước có chừng 200 triệu dân đã có khoảng 400 ngàn thư viện và xấp xỉ 4 tỷ cuốn sách, kéo theo hàng trăm triệu người đến đọc. Ngay cả đối với sinh viên chúng ta thì việc đọc sách nhanh cũng rất quan trọng. Từ những việc đơn giản như đọc truyện tranh, lướt web,... cho đến việc đọc những cuốn tài liệu tham khảo đến vài trăm trang đều cần đến một công việc khổ sở đó là đọc! Do đó, nếu sở hữu một thói quen đọc sách nhanh chắc chắn sẽ làm rút ngắn thời gian tiêu hao của bạn một cách đáng kể. Vậy chúng ta hãy cùng nhau chia sẻ những kinh nghiệm đọc sách nhanh dưới đây để cùng nâng cao tốc độ đọc của mình đi nào!

Trước hết là NHỮNG SAI LẦM KHI ĐỌC SÁCH

1. Đọc theo trình tự

Đọc sách không phải là một đường thẳng như bạn nghĩ để bạn miệt mài từ trang đầu tiên đến cuối cùng. Hãy chủ động trong việc tìm thông tin cần đọc trong cuốn sách, bởi đôi khi chính tác giả cũng viết những phần đầu sau khi đã hoàn tất những phần sau mà.

2. Đọc từng chữ

Thuở nhỏ, chúng ta đọc từng chữ cái, phát âm nó lên, cuối cùng rồi chúng ta cũng có thể đọc được cả chữ. Vậy thì tại sao chỉ dừng lại ở đó. Hãy rèn luyện cách đọc cả cụm từ, cả câu, rồi cả đoạn.

3. Đọc là một công việc miệt mài tốn nhiều thời gian

Không hẳn. Đọc có thể rất vui vẻ và nhanh chóng. Thực vậy, đọc nhanh cũng giống như đua xe vậy, rất hứng thú.

4. Giữ gìn sách thật cẩn thận, không tì vết

Thể hiện bạn là một người yêu sách, nhưng không mang lại nhiều hiệu quả. Bạn sẽ thấy những lời khuyên dưới đây sẽ tàn phá vẻ nguyên sơ của cuốn sách. Nhưng sách là của cá nhân, vậy thì bạn cũng nên cá nhân hóa tối đa để phục vụ cho công việc của mình. Đừng quá e dè với việc cá nhân hóa quyển sách.

5. Mọi phần cuốn sách đều giá trị như nhau

Sai lầm này sẽ tồn tại cho đến khi bạn đặt tên và viết một quyển sách của riêng mình. Bạn sẽ thấy có những phần “nhồi” thêm, minh họa, hay thậm chí cả chương của quyển sách, đơn giản vì nhà xuất bản khăng khăng đòi vậy. Hãy chọn lấy những phần giá trị.

6. Đọc nhanh làm giảm sự ghi nhớ

Thực tế là, đọc nhanh sẽ làm tăng sự ghi nhớ và khả năng lĩnh hội của người đọc.

CHUẨN BỊ ĐỌC

1. LOẠI BỎ MỌI XAO NHÃNG

Loại ra tất cả những thứ mà đầu óc bạn có thể nghĩ tới bên cạnh nội dung quyển sách. Đang có người nói chuyện, TV, chỗ ngồi không thoải mái, nhạc xập xình (OK, OK, tôi biết có nhiều người nói họ học tốt hơn với tiếng nhạc, nhưng quên nó đi, bạn đang nghe nhạc tốt hơn với việc học đó). Hãy nghiêm túc loại bỏ tất cả những thứ đó. Lái xe đến siêu thị với tốc độ 25 dặm/giờ thì bật nhạc vừa đi vừa nghe được, nhưng chẳng có tay đua xe nào bật nhạc khi đang ở 210 dăm/giờ cả.

2. TÔI MUỐN GÌ?

Tại sao phải đọc cái này? Đây là loại sách gì? Đọc tìm tài liệu cho bài luận hay đọc cho vui? Trước khi mở quyển sách ra, hãy dành 1 phút để xác định mục đích thật sự. Mỗi mục đích đọc khác nhau sẽ quy định bạn đọc nó như thế nào.

3. DÀNH 10 PHÚT CHO PRE-READ

Dành 10 phút hoặc ít hơn để đọc qua toàn bộ quyển sách. Hãy thử làm điều này nếu bạn chưa bao giờ làm. Đọc sách cũng như chơi xếp hình vậy, bày nó ra tất cả, rồi lắp từng mảng vào cho đến khi hoàn chỉnh. Đọc bìa sách, hay những đánh giá của sách, lời giới thiệu, lời nhà xuất bản. Di chuyển đến phần Mục lục và bạn đã có thể nắm được sơ qua toàn bộ những nội dung mà mình sắp tìm hiểu. Xem qua những hình ảnh, sơ đồ, bảng tóm tắt, trích dẫn hay tất cả những tiêu đề lớn. Nhiều quyển sách sẽ có phần Chương Tổng Quát (KEY CHAPTER), thâu tóm tất cả những chương khác. Việc đọc nó cũng giống như việc bạn xơi trái xơ-ri nổi bật trong ly kem trước khi bắt đầu ăn kem vậy.

NHỮNG KĨ THUẬT ĐỌC NHANH

1. Tăng tốc - mức thoải mái

Bạn lái xe với tốc độ bao nhiêu thì thấy thoải mái, và đến mức nào thì chạm ngưỡng bất an? Đọc sách cũng vậy, hãy chọn cho mình một mức tăng tốc vẫn còn nằm trong mức thoải mái. Bạn có thể từ từ nâng mức này lên bằng cách chậm rãi tăng tốc để quen với cảm giác đó, giảm tốc nếu thấy khó chịu.

2. Xem quyển sách là một vỉa QUẶNG chứ không phải VÀNG

Sách chứa đựng hàng tấn quặng, và người đọc cần sàng lọc ra để lấy vàng trong đó. Hãy bỏ qua những thứ không cần thiết.

3. Không đọc thành tiếng

Thuở nhỏ đọc hay thành lời, và nhiều người vẫn không bỏ thói quen đáng yêu ấy, hay ít nhất cũng là lẩm nhẩm, hay mấp máy môi. Để trở thành tay đua sách, bạn cần biết nguyên tắc eye-and-mind. Mắt mới là cổng thông tin dẫn kiến thức đến bộ não, không phải tai hay miệng. Hãy nghĩ quyển sách sẽ đi vào đầu bạn bằng đôi mắt, uống sách bằng mắt.

4. Sử dụng ngón tay

Cũng là một thói quen thuở xưa, nhưng nên giữ, và sẽ được nâng lên mức độ cao hơn. Ngón tay như cái cờ hiệu dẫn đường, bắt bạn phải duy trì tốc độ. Bởi vì đọc bằng mắt, nên với ngón tay bạn sẽ biết được mình đang đọc ở tốc độ nào. Ngón tay giữ chúng ta ở trọng tâm, không rẽ trái, rẽ phải hay đánh cua, và tránh cả trường hợp “đi đường tắt”, bỏ qua nội dung. Cũng có thể dùng cây bút để thay thế, nhưng vẫn nên dùng tay vì tay thì lúc nào cũng mang theo, rất linh hoạt và cơ động.

5. Không liếc lại

Khi đọc bằng sách, đôi lúc xảy ra tình trạng vô tình liếc lại những gì ta đã đọc (mà không có chủ ý), điều này xảy ra thường xuyên mà ta không biết. Hãy thử để ý, nếu phát hiện ra mình đã liếc lại, hãy tự nhủ quyển sách cũng như đoạn phim chiếu ngoài rạp, đoạn ấy có hay mấy cũng không thể tua lại được. Cứ giữ vững tốc độ tiến về phía trước.

6. Tầm nhìn ngoại biên

Thông thường thì ta sẽ đọc lướt qua từ trái sang phải (nếu bạn không phải là người Ả Rập). Nhưng hãy học cách tạo ra tầm nhìn ngoại biên. Hãy giả dụ có một đường kẻ dọc ngay chính giữa trang sách, tập trung mắt của bạn vào những điểm trên đường thẳng ấy, đi từ trên xuống dưới. Để mắt thâu tóm lấy những cụm từ hai bên, giống như khi lái xe trên đường tuy luôn nhìn thẳng nhưng bạn vẫn có thể để ý sự vật hai bên đường vậy. Có thể thử bằng cách kẻ một đường bút chì như đã nêu và luyện tập. Khi đã quen, bạn sẽ có thể tự vẽ một đường vô hình trên mọi trang sách.

7. Từ chốt

40 – 60% chữ trong một trang là các từ không phải then chốt hay quan trọng. Thật vậy, nếu xóa đi những từ ấy, bạn vẫn có thể hiểu được nội dung của đoạn văn. Chúng có mặt ở đó để làm nhiệm vụ liên kết lại các TỪ CHỐT. Luyện tập để có thể nhận diện được những từ chốt này, còn những chỗ khác xem như là chỗ trống, bộ não sẽ tự động điền vào thông tin thiếu. Tốc độ đọc của bạn sẽ tăng lên đáng kể.

8. Không nghỉ mắt

Nghỉ mắt đây có nghĩa là bạn dừng lại bất chợt ở một từ nào đó, như xe buýt tới trạm vậy. Điều này làm giảm tốc độ của mắt. Hãy duy trì sự liên tục, có thể không quá nhanh, nhưng đừng dừng lại. Còn trường hợp nghỉ mắt vì mỏi mắt thì đương nhiên rất cần thiết rồi, và cũng nhớ chớp mắt để làm ẩm giác mạc nhé.

9. Giải lao

Đừng đọc quá mê mải. Mỗi giờ hãy nghỉ ngơi 5, 10 phút, uống nước, ăn nhẹ. Hoặc cũng có thể gấp sách lại sau mỗi 100 trang và để 1 tiếng sau vậy.

10. Đồng hồ cát

Bạn cần đọc hết 300 trang sách? Hãy quyết định nên đọc nhanh mức nào. Tốc độ trung bình là 250 từ / phút (hay 1 trang / phút). Nếu bạn đọc 100 trang trong 1 tiếng, nghĩa là bạn đã đạt vận tốc 1.7 trang / phút rồi đó. Hãy lên dây cót cho từng phiên đọc của mình.

ky thuat doc nhanh
Kỹ thuật đọc nhanh

KĨ THUẬT GHI NHỚ

1. Gạch dưới, khoanh tròn, ghi nhớ

Đừng có highlight cả trang sách sáng rực lên. Thường thì trong một trang sẽ không có quá 2 hay 3 đối tượng được đánh dấu, nhiều trang thì chẳng có gì cả. Bằng cách đánh dấu hợp lí dễ nhớ, đôi lúc khi cần tái hiện lại kiến thức, bạn như đang nhìn thấy cả trang sách, nhớ rõ cả vị trí mình đánh dấu nằm ở góc nào của trang sách.

2. Trang tai chó

Trong 250 trang của một quyển sách sẽ có khoảng 25 trang tai chó (tức là gấp mép sách lại thành hình tai chó). Tai càng lớn thì tức là càng quan trọng.

3. Chuyển ghi chú quan trọng lên đầu quyển sách

Chỗ này hay quá, ý này thật tuyệt. Hãy ghi chú nó lại trong trang ghi chú ở đầu quyển sách (là một tờ giấy được để trắng 2 mặt, tiếc là sách Việt Nam thường không có trang này, hoặc vô tình mà có). Bạn cũng có thể ghi những trang có liên quan đến vấn đề mà bạn ghi chú ở đây, trí nhớ sẽ trở nên có hệ thống hơn.

4. Khi hoàn thành, hãy đọc lại trang tai chó

Đây chính là lõi của quyển sách, là vàng của mỏ quặng, hãy đọc kĩ lại chúng.

5. Ghi lại bản tóm tắt

Hura, xong rồi, làm một cái pizza thôi! Khoan đã, vẫn còn việc để bạn làm đó. Hãy ghi lại bản tóm tắt quyển sách bằng chính ngôn từ của bạn vào cuối quyển sách, nơi có chừa cho bạn 2, 3 trang trắng. Sau đó hãy xem lại lời giới thiệu của chính tác giả ở đầu sách để so sánh.

6. Sơ đồ tư duy

Nếu bạn sắp sửa thi với cuốn sách nào đó, hãy học cách sử dụng “Sơ đồ trí nhớ của Tony Buzan” để nắm bắt nội dung toàn bộ quyển sách chỉ trong một trang duy nhất. Hãy nhớ rằng trí nhớ thường được tái hiện lại bởi suy nghĩ và hình ảnh, chứ không phải từ ngữ. Sơ đồ trí nhớ sẽ giúp bạn “hình ảnh hóa” cả quyển sách.

7. Sách mượn?

Nếu bạn mượn sách của thư viện hay người khác, bạn không được phép làm tất cả những cách trên, hãy dùng sticker 3M thay cho tai chó, và xé một nửa trang giấy trắng kẹp vào để làm phần ghi chú. 

ky thuat ghi nho
Kỹ thuật ghi nhớ

Đọc sách nhanh không thể dễ dàng thực hiện một sớm một chiều. Bài viết ngắn này chỉ là những ý kiến có tính chất gợi mở ban đầu để bạn tìm ra một phương pháp đọc thật sự thích hợp với mình. Mình cũng đã áp dụng này phương pháp này từ cách đây 4 năm, và mình thấy tốc độ đọc sách của mình gấp khoảng 5 lần trước! Chúc bạn sớm thành công.

- st -

Những kỹ năng cần thiết khi đọc sách

Ông Năm và ông Sáu ở cùng làng. Ông Năm là điền chủ giàu có trong vùng, còn ông Sáu là người làm thuê cho ông Năm. Ông Sáu đã nghèo mà lại thích cờ bạc cho nên tháng nào cũng thiếu hụt, phải mượn trước chủ hàng mấy tháng lương. Chẳng may trong làng có bệnh dịch nên cả hai ông cùng chết. Xuống âm phủ, bị Diêm Vương lôi ra xét xử trước khi cho đi đầu thai. Vì ông Sáu thiếu nợ ông Năm, cho nên Diêm Vương hỏi ông Năm có muốn đầu thai làm cha ông Sáu không, vì làm cha thì tha hồ la mắng, sai bảo con cái. Nhưng ông Năm không chịu. Diêm vương lại hỏi có muốn làm mẹ ông Sáu không, vì làm mẹ thì có quyền dạy dỗ bắt con cái phải nghe lời. Ở ngoài đời, người ta thường nói: “Bộ ông là cha tôi hay sao mà dám la tôi?" hoặc "Bà là má tôi hay sao mà dám lên mặt dạy đời?”. Thế nhưng ông Năm cũng không chịu đầu thai làm mẹ ông Sáu. Diêm Vương hỏi tiếp có muốn làm anh hay chị để có quyền đánh đập em út không? Ông Năm cũng không chịu. Cuối cùng, Diêm Vương hỏi vậy ông muốn đầu thai làm gì đối với ông Sáu? Ông Năm trả lời là muốn đầu thai làm con ông Sáu! Diêm Vương hỏi lý do tại sao thì ông Năm đáp: "Đầu thai làm con là sướng nhất, vì tha hồ đòi nợ, đòi nợ tự do công khai mà không ai biết. Lúc con còn nhỏ thì cha mẹ phải lo cho nó ăn uống đầy đủ, lỡ nó bị bệnh thì cha mẹ phải thức suốt đêm lo lắng, săn sóc mà không dám phiền hà. Khi con lớn lên thì phải lo cho nó ăn học, dù phải học trường tư tốn kém nhiều tiền cha mẹ cũng nai lưng ra đi làm kiếm cho đủ. Bao nhiêu công sức, tiền của, mua sắm, chi phí cho con, cha mẹ không bao giờ để ý tính toán mà ngược lại còn vui lòng. Làm con từ nhỏ đến lớn, nếu đòi nợ chưa đủ thì tôi sẽ ăn chơi phung phí, làm cho tài sản của cha mẹ tiêu hao. Khi nào đòi hết nợ thì tôi sẽ ra đi."
Xem thêm tại homhinhvl.blogspot.com

[Câu chuyện cuộc sống] Làm con là sướng nhất

Dạo gần đây có nhiều bạn inbox Ki hỏi về việc luyện tập NGHĨ BẰNG TIẾNG ANH. Bài này sẽ chia sẻ cụ thể cách mà Ki đã làm nhé! Nói chung là DỄ, DỄ LẮM, DỄ ƠI LÀ DỄ, DỄ Ứ CHỊU ĐƯỢC luôn!
cach nghi bang tieng anh
Nghĩ bằng tiếng Anh

1. 1 câu thôi, thực hành sâu!
Ví dụ, nay Ki học được câu "Hey, what's up!" từ bài A kiss, thế là cứ trong tình huống nào tương tự là lại lấy ra thực hành ngay để thành phản xạ.

2. Sử dụng việc hỏi - đáp những câu ngắn và nhanh
Những bạn đã nghiên cứu 7 rules của Thầy AJ Hoge thì hẳn không còn xa lạ gì với Rule #7: Listen and Answer Mini- stories. Cứ thử tưởng tượng mà xem nhé. Bạn vừa giới thiệu bản thân bằng một câu rất kinh điển. Kiểu: "Hi guys, my name is Kiara" (Với cách làm là dịch từ tiếng Việt: Xin chào các bạn, tên mình là Kiara). Sau đó, ông đối diện cứ "What's your name?" => Bạn: "My name's Kiara". Rồi lại "Is your name Kiara?" => Bạn: "Yes, My name is Kiara". Hắn lại tiếp: "Is your name Tiara?" => *Chán ngán* "No, My name is Kiara". Vẫn không tha: "Is your name Ciara or Is your name Kiara?" =)) => Bạn (>"""""""<) *xì khói* KIARA, my name is Kiara". Vậy là những câu "My name's Kiara" sau đó đã được nói ra hoàn toàn bằng phản xạ và việc NGHĨ BẰNG TIẾNG ANH. Phần thực hành có thể tự làm (Kiểu tự kỷ một mình 2 vai luôn) hoặc là học theo nhóm đông đông ý (sẽ rất vui và bị kích thích vì năng lượng bùng nổ)

3. Ám ảnh
Đây lại là một câu chuyện rất thú vị với riêng Ki. Những bạn nào đã từng gặp Ki, học Ki và bị tra tấn bởi giọng nói hay thay đổi một các chóng mặt của Ki chắc cũng đã từng bị ám ảnh, kiểu đến tối về mà vẫn nghe giọng Ki văng vẳng: "Rìa lí??", "Ái đồn nâu" =)) hoặc giả xem xong 1 bộ phim ma, nhắm mắt lại chỉ thấy hiện toàn cảnh trong phim, vô cùng sống động @[email protected] Đang bị ÁM ẢNH đó! Và Ki đã tận dụng việc mình dễ bị ám ảnh vào luyện NGHĨ BẰNG TIẾNG ANH. Có những hôm coi "How I met your mother" nhiều quá đến mức còn ngủ mơ thấy mình đang đóng vai Barney và đùa tếu táo (tất nhiên là bằng Tiếng Anh) với những Ted, Marshall, Lily, Robin. Có nghĩa là bạn nào thấy mình mạnh về tai thì nghe và xem nhiều, cảm nhận âm thanh; còn mạnh về mắt thì tập trung vào quan sát nhé! MASSIVE LEARNING hay "Lượng đủ lớn thì biến đổi chất" chính là ở chỗ này đấy!

4. Tập dịch Anh - Việt
"Don't touch me" - Các bạn dịch câu này thế nào? Hôm qua có một người bạn Ki dịch là "Đừng chạm vào anh" @[email protected] Ki thì dịch là "Đừng động vào tao". Các bạn thấy thế nào? Ki vẫn thường nhắc nhở học viên, dịch sao cho người nghe họ không có cảm giác là các bạn đang nghe văn dịch. Thay vào đó, có cảm giác như đang đọc hoặc được nghe hoàn toàn bằng tiếng Việt thuần (chưa qua dịch). Đơn giản là bạn đang nói tiếng Việt thế nào thì dịch ra tự nhiên và đời sống như thế. Giờ câu "Hi guys, My name is Kiara" ở trên cũng có thể được các bạn thực hành dịch đủ kiểu khác nhau rồi đấy! Khi dịch phong phú cùng một câu gốc, ngược trở lại, nếu muốn diễn đạt ý tiếng Anh của mình thì sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. "động", "chạm", "sờ", "mó",... đều đưa về "touch" hết được rồi!

5. Lao ra ngoài và nói đi
Đây mới là chìa khóa quan trọng nhất. Thực hành nhiều vào. Tây, Ta không kể. Miễn sao nói tiếng Anh. Thực hành không mệt nghỉ. Và rồi một ngày bạn sẽ nhận ra, hóa ra việc NGHĨ BẰNG TIẾNG ANH đúng là DỄ ƠI LÀ DỄ luôn! :x
Thanks for reading and sharing!

[To be continued]

- From Ki with PASSION! -

Nghĩ bằng Tiếng Anh - Ki đã luyện tập như thế nào?