Vào cuối năm 2, nhận thấy đã đến lúc phải tìm cách để cải thiện khả năng giao tiếp tiếng Anh của mình, tôi nghĩ ra một cách khá đặc biệt: Trở thành hướng dẫn viên miễn phí cho những người nước ngoài khi họ đến Hà Nội. Chính từ quyết định đó tôi đã có dấu ấn không thể quên ở mùa hè năm ấy khi nhận thấy tiếng Anh của tôi tiến bộ rất nhanh và những buổi dẫn tour đi lòng vòng thành phố giúp tôi nhận ra nhiều điều về cuộc sống, con người và một chút nguyện ước tuổi trẻ. Cá nhân tôi luôn nghĩ sẽ có cách để làm một điều gì đó chúng ta muốn nếu tôi và bạn thực sự vượt qua cảm giác nghi ngại, sợ sệt ban đầu. Ngày tôi bắt đầu với dự định dẫn tour cũng vậy. Nhưng cứ làm đi, nếu bắt đầu rồi mà vẫn thấy chưa ổn thì sẽ vừa làm vừa sửa. Đối diện giúp cho mọi thứ rõ ràng hơn. Và đây là cách tôi làm điều đó:

1. Tiếp thị bản thân đến đối tượng mục tiêu

Đầu tiên, tôi soạn ra một vài dòng ngắn gọn giới thiệu về bản thân mình như sau:
"Hey, my name is Son. I'm from Hanoi, Vietnam. I'm a humorous boy with an eagerness to practice English, my English is not good. When you come to Hanoi, please contact me. I will be your free tour guide. You will be shown a different Hanoi which's never been seen on TVs, magazines, books, v.v.v... My phone no. is *********, my email is ********".
("Chào, tên tôi là Sơn. Tôi ở Hà Nội, Việt Nam. Tôi là một chàng trai vui tính với mong mỏi rèn luyện tiếng Anh vì tiếng Anh của tôi không tốt. Khi bạn đến Hanoi, hãy liên hệ với tôi nha. Tôi sẽ trở thành hướng dẫn viên miễn phí của bạn. Bạn sẽ thấy một Hà Nội khác. Hà Nội mà bạn chưa bao giờ thấy trên TV, sách báo trước đó... Số của tôi là ******, email là *****").
Tiếp đến, tôi tìm những diễn đàn liên quan đến du lịch trên thế giới bằng cách vào Google gõ từ khóa "travel forum". Có cả tá những diễn đàn kiểu này. Hồi đó tôi đăng phải đến 20 cái diễn đàn. Có nhiều diễn đàn công đoạn tạo tài khoản rất mất thời gian. Một số diễn đàn rất sôi nổi như: http://www.tripadvisor.com/ShowForum-g293924-i8595-Hanoi.html
http://forum.virtualtourist.com/Hanoi-1481679-6/forum.html
http://www.travellerspoint.com/forum.cfm?ForumID=8
http://www.travelfish.org/board/topic/vietnam
http://www.fodors.com/community/asia/vietnam/
http://www.frommers.com/community
Khi đăng vô những diễn đàn này, các bạn nhớ đăng đúng thư mục là Hanoi hoặc Vietnam (trong trường hợp nó không phân ra thành phố). Tiêu đề nên để ngắn gọn là Free Tour Guide in Hanoi

2. Bạn sẽ dẫn họ đi đâu, làm gì, ăn gì, đi như thế nào?

Sau khi đăng được vài ngày thì tôi nhận được 2 email đầu tiên của 1 vị khách là 1 chị người Đức và 1 em ở Singapore. Thật vui và bất ngờ. Chúng tôi làm quen, trao đổi qua lại về dự định sang Hanoi của các vị khách và hẹn nhau cho 1 chuyến lòng vòng khám phá thành phố. Lúc đó tôi mới quay ra hỏi mình những câu hỏi liên quan đến tour mà tôi sẽ dẫn họ đi. Công việc thiết kế tour nếu không bao gồm phần đầu (máy bay, nhà nghỉ) thì đơn giản sẽ bao gồm xác định xem nên đi thăm những địa điểm nào, thứ tự từ xuất phát đến kết thúc là như thế nào, mỗi địa điểm mấy phút, đi lại bằng phương tiện gì, ăn uống (vì người ta cũng rất quan tâm đến các món ăn) những món gì. Sau thời gian suy nghĩ tôi quyết định sẽ có 1 tour như thế này:
Xuất phát từ Bờ Hồ ---> Nhà thờ Lớn ---> Văn Miếu ---> Trưa ghé ăn cơm ---> Chùa Láng ---> Ăn ốc ---> Thăm chợ Láng Hạ A (vì là chợ truyền thống) ---> Ra cầu Long Biên (thăm xóm làng chài, lên cầu Long Biên hóng gió) ---> Nếu có thời gian đi ra vùng ngoại ô ngắm đồng ruộng nữa.
Tour này hết 1 ngày hoặc 2 ngày nếu đi thong thả, tùy theo mong muốn của khách.
bai boi ben cau long bien
Cầu Long Biên

3. Chuẩn bị cho công việc dẫn tour

Rồi cái ngày mong chờ cũng đến, vị khách đầu tiên gọi điện cho tôi khi họ đến Việt Nam. Bằng vốn tiếng Anh lớ ngớ tôi hỏi đi hỏi lại mới nghe được họ nói. Đó là chị người Đức. Sáng mai tôi sẽ lên đón chị ở Mã Mây. Vậy là trong ngày hôm nay, tôi sẽ chuẩn bị mọi thứ để ngày mai đi chém gió :). Chém gió bằng tiếng Anh lúc đó đối với tôi phải là một thử thách rùng rợn. Tôi đi lên Đinh Lễ (Nhà sách số 5 Đinh Lễ) mua 4, 5 cuốn sách giới thiệu du lịch Hà Nội song ngữ về đọc. Liên quan đến những địa điểm, những món ăn tôi lên mạng tìm kiếm và đọc các bài viết rồi lọc ra các thông tin, từ vựng chép vô sổ tay. Nửa đêm tôi vẫn miệt mài ôn lại bài học như hồi cấp 2 chuẩn bị để sáng mai cô giáo hỏi bài cũ. Đọc đến líu cả lưỡi và díu cả mắt. Vừa phải nhớ thông tin, vừa phải nhớ từ vựng. Mà từ vựng thì bắt buộc các bạn mở máy tính ra để nghe cách phát âm nữa. Tạm thời xong xuôi, tôi đi ngủ.

4. Và lần đầu tiên tôi làm chuyện đó...

Đời không như mơ, tôi hẹn chị người Đức lúc 8h sẽ đến đón chị ấy tại khách sạn chị ấy đang ở. 7h30 tôi đã phi xe lên Bờ Hồ rồi. Xe đấy là tôi mượn của thằng bạn. Các bạn không có xe máy thì có thể thiết kế một tour bằng xe buýt, không sao cả. Càng thích :). 7h30 tôi đi tìm cái phố Mã Mây gì gì đó mà mãi cho đến 9h sau khi lạc ngược lạc xuôi đủ kiểu tôi mới tìm được. Hú hồn. Tour Guide gì mà không thạo đường như tôi chắc người ta cũng kinh lắm. May mà chị ấy dễ tính. Tôi đem cho chị ấy cái mũ bảo hiểm rồi bảo: Đi xe máy ở VN phê lắm (Going by motorbike in Vietnam's very interesting). Thế là chuyến du lịch bắt đầu. Và chúng tôi ra bờ hồ. Đời lại tiếp tục không như mơ. Đến Bờ Hồ tôi định kể cho chị ấy nghe chuyện vua Lê Lợi trả kiếm thì tự nhiên bao nhiêu thứ tôi học được trước đó bay đâu mất. Tôi ú ớ, nói năng loạn xạ hết cả lên. Cái gì mà có một ông vua, có cái kiếm, có một con rùa... Chị người Đức cũng hơi sốt ruột hỏi lại: "Did he kill the turtle?" (Thế ông vua giết con rùa à?) =)). Tai hại quá đi. Sau đó tôi phải giở sổ ra, từ tốn đọc lại truyền thuyết Hồ Gươm cho chị ấy. Chỗ nào không hiểu tôi chỉ vào sổ để chị ấy đọc. Về sau, mọi thứ thuận tiện hơn. Nhưng nói tóm lại những thứ tôi chuẩn bị để nói chả nói được bao nhiêu. Cái tôi nói được nhiều nhất là khi chị em ngồi trà đá, tôi kể về tôi, hỏi về chị ấy. Bây giờ kể đến chuyện ăn nhé. Sau khi thăm thú chùa Láng, tôi dẫn chị ấy vào một quán ốc trên đường Chùa Láng. Mọi chuyện bình thường thì tự nhiên khi người ta mang ra 2 bát ốc luộc thì chị người Đức dựng hết tóc tai lên rất sửng sốt, mắt tròn xoe chị ấy kêu liên hồi "No, no, no, no...". Hóa ra là chị ấy chưa bao giờ ăn cái món này trước đó. Tôi cố thuyết phục mãi chị ấy mới nếm con thứ nhất. Ù ôi, sau khi xong con thứ nhất chị ấy mới hoàn hồn và khen ngon. Thế là hôm đó chị ấy chén cũng không kém cạnh mấy :)). Chúng tôi đi lòng vòng như thế, một cảm giác rất yên bình và cảm thấy người đang đi cùng mình rất thân quen dù mới gặp nhau nửa ngày. Ở Hà Nội, có những thứ nếu vội vàng quá chúng ta không thể nào biết được nó hay ho, đẹp như thế nào. Chẳng hạn như khi tôi đi thăm chùa Láng vậy, bình thường mỗi lần đi qua đó tôi thấy một hội đá cầu, nhảy dây loạn xạ cả lên, rồi thì người trà đá, người thuốc lào râm ran 1 góc. Nhưng hôm nay, khi bước vào phía trong. Ghé thăm một cái ao tí xíu, lặng lẽ ở đó chỉ có những cô cậu sinh viên với những cuốn giáo trình đang miệt mài ôn thi, tôi mới thấy được cái bình yên của Hà Nội. Ở đó dường như là một thế giới khác, như là một góc của quê hương được người ta giấu ở trong lòng Hà Nội.
su tich vua le loi tra kiem rua
Sự tích hồ Gươm

5. Những chuyến đi tiếp theo...

Tôi vẫy chào chị rồi đi về. Chị ấy hẹn tôi 2 năm nữa sẽ quay lại Việt Nam và cùng tôi đi tiếp 1 chuyến lòng vòng như vậy nữa. Chị ấy vui lắm. Tôi cũng vui. Xe cộ thì vẫn tấp nập và tôi thấy hóa ra cuộc sống này đáng yêu hơn ta tưởng. Khi tôi thực hiện dẫn tour này, tôi đang khá căng thẳng với công việc, với thu nhập (vì tôi tự lập). Nhiều khi chỉ muốn vứt bỏ tất cả không nghĩ ngợi gì nhưng không thể. Chuyến đi tour như vậy khiến tôi thấy mình thanh thản hơn, một ngày tôi quên đi những mệt nhọc đang mang để thấy vui vẻ hơn, yêu đời hơn. Đời đó mà, có nhiều điều đáng yêu như vậy tội gì mà phải nhăn nhó nhỉ? Những tuần sau, tôi đi 2, 3 tour một tuần. Dần dần tôi thấy mình tự tin hơn. Mỗi lần đi tour về tôi thấy mình có nhiều động lực để học tiếng Anh hơn, học ngữ âm, học đọc, nói cho diễn cảm. Về sau tôi thấy mình tiến bộ lên nhiều. Người ta nói học phải đi đôi với hành mới tiến bộ được, quả là vậy. Và đặc biệt khi bạn học một ngôn ngữ. Nói nhiều chính là cách tốt nhất để bạn tiến bộ. Hẳn đó là một mùa hè đáng nhớ của tôi. Hà Nội sau cùng không phải là những hào nhoáng, tấp nập mà người ta thường thấy. Hà Nội rất có tình và rất bình yên. Tôi thích một thành phố như thế, một thành phố gói trong mình những hoài niệm xưa cũ mà nếu con người vô tình sẽ không thể thấy.

6. Từ ấy

Tôi đang thực hiện một dự án có tên là 1st Hanoi. Nguyên do thành lập dự án này chính là từ những ngày tôi làm free tour guide ấy, tôi mới biết được người nước ngoài sang Hà Nội khổ sở thế nào. Tôi không cam lòng. Thực sự nếu bạn làm quen với 1 người nước ngoài và giới thiệu với họ về đất nước của chúng ta, bạn mới thấy được mình rất tự hào về đất nước, mình rất yêu đất nước này. Và bạn cũng thấy yêu mến những người khác xứ ấy. Yêu mến và rất khó chịu nếu có điều gì đó làm họ nghĩ khác về Việt Nam mình. Tôi cũng vậy. Cho nên đầu năm 4 này tôi triển khai 1st Hanoi, tôi muốn du khách lần đầu đến Hà Nội có được những hướng dẫn hữu ích, sứ mệnh của chúng tôi là "Không để lần đầu tiên du khách đến với Hà Nội cũng là lần cuối cùng". Về việc học tiếng Anh. Tôi thấy nếu chúng ta thực sự trải nghiệm tiếng Anh thì hiệu quả sẽ rất cao. Một phần là những trải nghiệm của tôi. Thế đấy, nếu bạn vẫn còn trẻ tôi nghĩ có 1 điều tôi có thể chia sẻ với bạn đấy là hãy dám làm đi. Làm đi rồi bạn sẽ biết mình trưởng thành như thế nào. Còn nếu bạn vẫn sợ, vẫn ngồi yên 1 chỗ, những thứ tốt đẹp sẽ trôi qua. Cả tuổi trẻ nữa, nó cũng hờ hững trôi qua.

- Thằng Sơn Đoàn -

Tự học tiếng Anh bằng cách trở thành Free Tour Guide

Tôi để nguyên văn câu nói của các em học sinh. Dù tôi biết nó sai chính tả. Nhưng với tôi, nó mộc mạc và đẹp hơn bất kỳ câu nói trau chuốt trước sau nào. Vì nó xuất phát từ chính tấm lòng của những em học sinh cấp II trường Banborthong, Thái Lan.
Tôi gặp chị ấy – Lệ Quyên, cựu sinh viên đại học ngoại thương TP.HCM vào mùng 6/3/2014, khi chị vừa từ Thái Lan về Sài Gòn được 3 ngày. Nhưng cho tới bây giờ tôi vẫn nhớ gương mặt và ánh mắt của chị. Đẹp đầy hạnh phúc. Với nụ cười tỏa nắng, chị bắt đầu kể tôi nghe chuyến đi tình nguyện của mình. Chị làm trong “Sawasdee Thailand Project” (Xin chào Thái Lan), một dự án dạy học cho trẻ em vùng sâu vùng xa nổi tiếng toàn quốc. Đến mức AIESEC Thái Lan có ở 7 trường đại học, thì cả 7 trường đều chạy dự án “Sawasdee Thailand”.
Co giao dung ve viet nam
Teacher, don't go Vietnam

Ngày 16/1/2014, chị đến Tân Sơn Nhất, lên máy bay, chia tay Việt Nam. 1/3/2014, AIESEC Thái tổ chức tiệc chia tay ở Bangkok, rồi chị rời xa Thái Lan. Trở về TP.HCM, chị tiếp tục cuộc sống thường ngày của một sinh viên đã tốt nghiệp. Nhưng thời gian một tháng rưỡi ngắn ngủi để lại trong chị những trải nghiệm trĩu nặng.
Chị dạy tiếng Anh ở trường Banborthong, thuộc tỉnh Chaiyaphum, cách Bangkok 10 tiếng đi xe. Chị tiếp xúc với những đứa trẻ cấp II da rám nắng, đã biết lái xe máy, lái máy cày, đã biết yêu, thi thoảng chạy ù qua hỏi chị:
“Cô ơi, giá thuốc phiện ở Việt Nam có đắt không?”
“Cưới vợ Việt Nam có tốn tiền không?”
Và tụi nó thường hét lên khi chị bước tới trường: “Teacher suay!” (Cô giáo dễ thương). Chị dạy tụi nhóc mà một câu tiếng Anh bẻ đôi nhóc cũng không biết, ước mơ cuộc đời cũng không có. Tụi nhóc không nghĩ việc học là quan trọng. Chị đã từng hỏi tụi nhỏ:
“Hết lớp 9, các em có ước mơ gì không?”
“Ở nhà cô giáo ạ.”
“Tại sao em không học lên cấp III, học đại học, rồi đến thành phố làm?”
“Em không thích!”
Dự định của các em là sau khi hết lớp 9 sẽ ở nhà, lấy vợ, sống cùng ba mẹ, tiếp tục lái máy cày trên những thửa ruộng mênh mông, tiếp tục trồng rau cạnh những bụi chuối già, tiếp tục sống ở miền quê Thái Lan. Khi tôi nhìn tấm ảnh chị chụp vườn rau các em trồng, tôi giật mình. Vì nông thôn Thái Lan, Việt Nam, hai đất nước tuy khác nhau mà khung cảnh giống đến nao lòng.
Rất nhiều lần khi chị đứng lớp, học sinh quậy, chị muốn mắng, muốn đánh tụi nó. Nhưng rồi không thể. Vì tụi nhóc rất tội. Chị thấy những cố gắng của tụi nó để học tiếng Anh cùng chị. Chị thấy tụi nhóc thích chị vô cùng. Đến một thời gian, chị không còn giận nổi tụi nó nữa. Mà thương.

***

Những đứa trẻ đó tuy nghịch nhưng cực kỳ tình cảm. Ban đầu chúng lạ chị, chị giảng bài nhiều đứa không thèm nghe, bỏ đi chơi. Nhưng dần dần những nhóc quậy trở lại lớp học, nghe giảng và chịu làm kiểm tra. Chị cười:
“Chị cố gắng mãi em ạ, trên lớp thì bày trò chơi, hết giờ thì chủ động đi tưới rau, đá bóng cùng tụi nhóc... Cuối cùng cả lớp cũng chấp nhận chị, chịu đến lớp, chịu học.”
Một ngày, khi chị đang tới trường, những đứa nhóc ngày xưa nửa câu tiếng Anh không biết, giờ chạy qua, đập vào vai chị, hét lên:
“Teacher, what are you doing?”
“Where are you going?”
Chị đứng ngây ra đó. Ngỡ ngàng. Và vui đến mức muốn khóc. Chúng coi chị không phải cô giáo, mà như một người chị gái. Chuyện tình cảm, chuyện gia đình chúng nó đều ngồi tâm sự với chị. Những câu chuyện về các cậu nhóc lớp 9 sau khi tốt nghiệp sẽ nghỉ học, cưới bé lớp 8. Và tiếp tục cuộc sống chặt mía, trồng khoai mì, ngày cày kéo trên cánh đồng mênh mông, đêm lên núi săn thú hiếm cùng gia đình. Chị nghe mà lòng xót xa. Thật tội nghiệp những đứa trẻ chưa bao giờ có cơ hội đến một nơi khác, gặp những cô gái, chàng trai khác và nhìn thấy một thế giới khác. Để hiểu rằng, còn những niềm vui, niềm hạnh phúc khác đang chờ các em. Để hiểu rằng, thế giới này còn rất nhiều sắc màu. Để hiểu rằng, cuộc đời này còn có những ước mơ lớn lao.

***

Cuối tuần, khi cô bạn người Trung Quốc và các thực tập sinh khác lên kế hoạch đi du lịch, chị ở lại Chaiyaphum. Tôi hỏi vì sao, chị cười:
“Vì chị thương học sinh của chị lắm em. Xa một chút là lại thấy nhớ.”
Mỗi khi hết giờ học, các em hay rủ chị đi chơi bóng chuyền, bóng đá, bắt ốc, đi trồng rau, trộm me Thái và hí hoáy lột vỏ. Và ngày thứ 7, Chủ nhật tụi nhóc cứ dẫn chị đi bơi suối, rủ chị hái xoài, dạy nhảy, dạy hát những bài cổ truyền Thái Lan. Tụi nó còn dạy chị học đấu kiếm. Nhưng chị chưa kịp cầm đến cây kiếm tre, mới chỉ học chào, hỏi thì chuyến thực tập của chị kết thúc. Chị phải về Việt Nam.

co giao le quyen va hoc tro
Cô giáo Lệ Quyên và học trò

Trước ngày chị đi, tụi nó xúm xít lại tặng quà. Có đứa tặng chiếc khăn quàng cổ, mà khi mở ra, chị thấy nó vẫn còn ẩm nước. Chị biết, đó là chiếc khăn của đứa nhóc, em vừa giặt xong tối hôm qua để hôm nay kịp trao cho chị. Và giật mình nhất, là khi chị mở bức thư của một học trò được viết bằng tiếng… Việt. Hỏi ra mới biết, các em gõ tiếng Thái lên google dịch, rồi chép bằng tiếng Việt vào. “Những câu chữ tuy vụng về, đứt gãy, nhưng đó là những lời xúc động nhất mà chị từng biết, em à!” – Chị kể với tôi với đôi mắt lấp lánh. Tôi không biết đó là niềm vui hay sự xúc động khi nhớ về một kỷ niệm nặng sâu.
Và những giờ phút cuối của buổi học kết thúc, các em học sinh bắt chị ngồi yên trên chiếc ghế nhựa màu đỏ. Rồi các em bắt đầu thực hiện một nghi lễ truyền thống, bày tỏ lòng tôn trọng vô cùng với giáo viên ở Thái Lan. Đó là... cúi lạy. Lũ nhóc ngồi xung quanh, cùng hát một bài tiếng Thái. Học sinh quỳ xuống cúi lạy chị. Rồi các em đồng thanh nói:
“Teacher, don’t go Vietnam!”
“Từ lúc các em bắt đầu hát, chị đã khóc. Và khi các em cúi xuống lạy mình, chị òa khóc không thể kiềm chế được.”
Tôi nghe chị nói, nhưng chưa hoàn toàn hiểu. Mãi đến khi tôi mở email ra, nhìn tấm ảnh chị gửi, tôi đã bị chấn động. Nếu là tôi là chị, chắc chắn tôi cũng sẽ khóc. Bởi vì các em đã trân trọng chị vượt mức chị có thể tưởng tượng. Điều trớ trêu là, lúc chị hiểu được điều đó thì chị lại sắp phải về Việt Nam.
Chị và tụi nhỏ khóc từ lúc chị rời nhà host đến trạm xe buýt, bắt xe chuẩn bị về thành phố. Thấy nó khóc, chị khóc theo. Và tụi nó thấy chị vậy, càng khóc to hơn nữa. Và chủ nhà host của chị, người mà chị gọi là daddy, trước khi để chị lại ở trạm xe buýt, đã nói rằng:
“Con để địa chỉ lại cho daddy đi, khi nào nhớ daddy sẽ viết thư cho tụi con nhé. Daddy muốn qua Việt Nam, mà không phải đi máy bay đâu. Daddy sẽ lái xe từ Thái Lan đến Việt Nam thăm con.”

***

Về Việt Nam, khi cơn gió Sài Gòn ập vào chị và tiếng xe máy ồn ào va đập trong tai chị, chị tự nhiên nhớ Chaiyaphum tha thiết. Chị nhớ những lúc cùng tụi nhóc đi bắt ốc, trộm me. Chị nhớ tiếng ếch, tiếng dế kêu đêm ngày. Chị nhớ cả những câu chuyện tình cảm mà tụi nhóc thủ thỉ tâm sự với tấm lòng tin tưởng. Trong một tháng rưỡi ấy chị đã sống hết mình, không có lấy một phút giây rảnh rỗi. Và giờ đây, trở lại Sài Gòn, chị hụt hẫng.
"Chị chưa bao giờ có suy nghĩ bỏ ra 15 triệu để đến Thái Lan trong một tháng rưỡi là lãng phí. Được trải nghiệm, được các em yêu thương và tin tưởng, những kỷ niệm đó với chị là vô giá. Về nhà 3 ngày rồi mà chị vẫn không thể nguôi nhớ. Trước khi đi tình nguyện, chị đã nghĩ hết tương lai, dự định cho cuộc đời mình. Nhưng chị không thể tin nổi là chị đã thay đổi. Bây giờ chị muốn sang Thái Lan làm việc 1, 2 năm rồi mới về Việt Nam. Chị muốn khơi ước mơ trong các em bằng cuộc sống của chính chị. Chị muốn các em thành công, đừng luẩn quẩn ở một nơi suốt cả cuộc đời, đừng tốt nghiệp để lấy vợ, rồi ngày kéo cày, đêm săn thú như vậy. Chị muốn giúp các em hiểu rằng, thế giới này còn rất nhiều điều thú vị. Còn có vô vàn sắc màu và những ước mơ lớn lao. Và có lẽ chị sẽ không kể câu chuyện này với ai nữa đâu. Kể nhiều, sợ kỷ niệm nó sẽ hao mòn…"
Và tôi nghĩ, chắc chắn chị đã yêu Thái Lan rồi. Rồi tôi nói với chị:
“Em sẽ viết lại câu chuyện này.”
Vì tôi muốn đưa kỷ niệm của chị đến thật nhiều người mà tôi có thể. Để ký ức này đừng phai nhạt. Để tôi và bạn thêm một lần thấm thía, tình nguyện thực sự không phải là để chụp ảnh. Càng không phải để có tấm giấy chứng nhận vuông vắn kia. Mà là để đi, để trải nghiệm, để yêu thương. Nhưng “trải nghiệm” là một từ kỳ lạ. Cho dù có tôi có tận tai nghe chị kể, cho dù bạn có đọc bao nhiêu câu chuyện đi chăng nữa, thì chúng ta chỉ biết, chứ chưa hiểu. Đến khi thực sự lên đường rồi, trải nghiệm mới thấm vào trong tim.

- Đỗ Thanh Lam -

Cô giáo, đừng về Việt Nam! “Teacher, don’t go Vietnam!”


[Vietnam's got talent] Mash up: Chú voi con ở bản Đôn - B.I.A Band

[Vietnam's got talent] Mash up: Chú voi con ở bản Đôn - B.I.A Band


[Vietnam's got talent] Sử dụng hơn 10 loại nhạc cụ - Trần Quốc Đăng

[Vietnam's got talent] Sử dụng hơn 10 loại nhạc cụ - Trần Quốc Đăng


[Vietnam's got talent] Hoài Linh bị đọc suy nghĩ - Trần Anh Đức

[Vietnam's got talent] Hoài Linh bị đọc suy nghĩ - Trần Anh Đức


[Vietnam's got talent] Tập 8 phát sóng 16/11/2014 (full HD)

[Vietnam's got talent] Tập 8 phát sóng 16/11/2014 (full HD)


[Vietnam's got talent] Sài Gòn cà phê sữa đá - Huy Tuấn nút vàng - Huỳnh Mai

[Vietnam's got talent] Sài Gòn cà phê sữa đá - Huy Tuấn nút vàng - Huỳnh Mai


[Vietnam's got talent] Chiếc khăn Piêu - Lý Vĩnh Hòa

[Vietnam's got talent] Chiếc khăn Piêu - Lý Vĩnh Hòa


[Vietnam's got talent] Ly cà phê Ban Mê - Nguyễn Trọng Hậu An

[Vietnam's got talent] Ly cà phê Ban Mê - Nguyễn Trọng Hậu An

[Vietnam's got talent] Tập 7 phát sóng 9/11/2014 (full HD)

[Vietnam's got talent] Tập 7 phát sóng 9/11/2014 (full HD)


[Vietnam's got talent] Cõng mẹ đi chơi - Hà Chương

[Vietnam's got talent] Cõng mẹ đi chơi - Hà Chương


[Vietnam's got talent] Hiphop - Trần Phúc Vinh & Lâm Duy Phương

[Vietnam's got talent] Hiphop - Trần Phúc Vinh & Lâm Duy Phương


[Vietnam's got talent] Montage dance và opera

[Vietnam's got talent] Montage dance và opera


[Vietnam's got talent] Hát và vẽ - Mẹ con Đặng Thị Thanh & Nhật Hảo

[Vietnam's got talent] Hát và vẽ - Mẹ con Đặng Thị Thanh & Nhật Hảo


[Vietnam's got talent] Trái tim bên lề - Anh chàng dân tộc Hồ Văn Thai

[Vietnam's got talent] Trái tim bên lề - Anh chàng dân tộc Hồ Văn Thai


[Vietnam's got talent] Ảo thuật hài kịch - Nguyễn Huỳnh Nhu

[Vietnam's got talent] Ảo thuật hài kịch - Nguyễn Huỳnh Nhu


[Vietnam's got talent] Huy Tuấn mất điện thoại - Nguyện Việt Duy

[Vietnam's got talent] Huy Tuấn mất điện thoại - Nguyện Việt Duy


[Vietnam's got talent] Cô gái nhạc viện - Uyên Phương

[Vietnam's got talent] Cô gái nhạc viện - Uyên Phương


[Vietnam's got talent] Nút vàng được bấm - Nhóm 4 chị em

[Vietnam's got talent] Nút vàng được bấm - Nhóm 4 chị em


[Vietnam's got talent] Hát bất cần đời - Lê Ngọc Quỳnh Như

[Vietnam's got talent] Hát bất cần đời - Lê Ngọc Quỳnh Như